PNO - Khi tiền bạc có phần eo hẹp, em hãy bù đắp cho con bằng thời gian và sự quan tâm. Hãy đón con đi chơi, chăm sóc con nhiều hơn vào cuối tuần để san sẻ áp lực thời gian với vợ.
| Chia sẻ bài viết: |
Linh Lê 29-06-2026 09:30:10
Chị Hạnh Dung thân mến,
Em chào chị.
Khi biết Báo Phụ nữ TPHCM sẽ chính thức khép lại hành trình của mình, em thật sự rất buồn. Em muốn gửi lời cảm ơn đến chị và tòa soạn vì suốt thời gian qua, báo đã là người bạn đồng hành giúp em hiểu hơn về đời sống hôn nhân, gia đình và cũng là nơi để những người như em có thể gửi gắm tâm tư, nỗi lòng.
Em là Linh Lê, nhân vật trong bài viết "Bớt tiền chu cấp cho con" gần đây.
Thật lòng mà nói, em đã phải lấy rất nhiều can đảm mới dám viết thư gửi báo. Sau khi đọc bài đăng và những chia sẻ của độc giả, em cũng muốn nói thêm đôi điều để chị hiểu rõ hơn suy nghĩ của em.
Khi em nói muốn giảm bớt số tiền chu cấp để bản thân thoải mái hơn, điều đó không có nghĩa là em muốn cắt giảm những nhu cầu thiết yếu của con. Ý em là nếu có thêm một phần tiền để đầu tư cho việc học hỏi, nâng cao kỹ năng nghề nghiệp thì về lâu dài thu nhập của em có thể tốt hơn. Hiện tại lương em khoảng 8 triệu đồng, nếu vợ em cùng chia sẻ thêm khoảng 2 triệu đồng cho việc nuôi con thì theo suy nghĩ của em cũng không phải là khoản quá lớn.
Nhà ngoại ở TPHCM còn em làm việc tại Vũng Tàu. Dù vậy, ngày nào em cũng cố gắng ghé thăm con. Riêng thứ Bảy và Chủ nhật, em gần như dành trọn thời gian cho con. Em luôn thương con và muốn có mặt trong tuổi thơ của con nhiều nhất có thể.
Có một điều khiến em rất trăn trở. Gần đây em đã chủ động nhắn cho vợ về việc cùng đi tư vấn tâm lý hôn nhân để tìm cách cứu vãn gia đình. Thế nhưng vợ em không trả lời, thậm chí cũng không có bất kỳ phản hồi nào. Vợ chồng em đã trải qua nhiều mâu thuẫn về tiền bạc, tình cảm và quan điểm sống. Mỗi lần đối thoại đều rất khó khăn nên em mới nghĩ đến việc tìm sự hỗ trợ từ chuyên gia.
Chị ơi, việc vợ em hoàn toàn im lặng trước đề nghị đó có phải là dấu hiệu cho thấy cô ấy không còn muốn cứu vãn cuộc hôn nhân này nữa không?
Cuối thư, em cũng muốn hỏi thêm một điều. Báo mình sẽ ngừng phát hành báo in nhưng vẫn tiếp tục hoạt động trên nền tảng báo điện tử phải không chị?
Em cảm ơn chị rất nhiều và chúc chị cùng các anh chị trong tòa soạn luôn mạnh khỏe, bình an.
Em,
Linh Lê
Bách Hợp 26-06-2026 10:50:47
Con là con chung. Nên trách nhiệm chăm sóc con và nghĩa vụ tài chính cũng cùng nhau chia sẻ. Tôi cũng li hôn. Tự chăm sóc con. Đưa 8 triệu là tôi quý lắm luôn rồi. Nhiều ông bỏ luôn. Đi theo đòi tiền như đi xin ấy
Hải Ngọc 25-06-2026 10:55:12
Điều khiến tôi chú ý nhất là anh đã sống riêng 2 năm nhưng vẫn còn hỏi liệu giảm tiền có ích kỷ với con không. Thực ra trong lòng anh đã biết câu trả lời rồi. Anh chỉ đang tìm thêm người đồng ý với mình mà thôi.
Tâm Hảo Nguyễn 25-06-2026 10:52:50
Nói thẳng, học thêm kỹ năng và đầu tư cho bản thân là việc nên làm. Nhưng nếu phải lấy tiền nuôi con ra để đổi lấy sự thoải mái cá nhân thì đó là một lựa chọn ích kỷ. Con là trách nhiệm lâu dài chứ không phải khoản chi có thể cắt giảm chỉ vì người lớn muốn sống dễ chịu hơn.
Giao Châu 25-06-2026 10:36:19
Cái đáng nói là anh đã tham khảo "nhiều người" nhưng lại chưa thấy nhắc đến chuyện ngồi xuống với vợ để xem mỗi tháng con đang tốn bao nhiêu. Muốn giảm từ 10 triệu đồng xuống 8 triệu đồng thì trước tiên hãy yêu cầu một bảng chi phí rõ ràng. Nếu chi phí thực tế chỉ 8 triệu đồng thì có cơ sở để bàn. Nếu đang là 12-15 triệu đồng thì đề nghị giảm sẽ rất khó hợp lý.
Bắp 25-06-2026 10:32:03
Nếu thu nhập hiện tại của anh thực sự giảm đáng kể so với trước đây thì việc ngồi lại tính toán lại mức chu cấp là bình thường. Không ai có nghĩa vụ phải chu cấp vượt quá khả năng tài chính của mình. Vấn đề là phải dựa trên thu nhập thực tế và nhu cầu thực tế của con chứ không phải dựa trên mong muốn tiêu xài thoải mái hơn.
N.H 25-06-2026 10:25:16
Nhiều người đàn ông cứ nghĩ đưa tiền là đã hoàn thành trách nhiệm. Thực tế người mẹ đang nuôi con một mình thường phải gánh phần lớn áp lực mỗi ngày. Anh đưa 10 triệu đồng nhưng vợ anh có thể đang phải bỏ thêm nhiều khoản khác mà anh không nhìn thấy.
Tấn Minh 25-06-2026 10:22:14
Đọc tới đoạn "muốn giảm để chi tiêu cá nhân thoải mái hơn" thì thấy lý do này khó thuyết phục. Nếu giảm vì mất việc, thu nhập sụt mạnh hay gặp biến cố thì còn dễ thông cảm. Còn giảm để bản thân dư dả hơn thì nghe giống ưu tiên cuộc sống của mình trước rồi mới nghĩ tới con.
Hồng Hạ 25-06-2026 10:18:08
Ông bố này đang tính toán theo kiểu rất lạ. Con số 8 triệu đồng anh nghe ở đâu đó chỉ là mức "đủ sống" chứ không phải toàn bộ chi phí thực tế để nuôi con. Một đứa trẻ đâu chỉ ăn uống, còn học hành, y tế, quần áo, sinh hoạt, vui chơi và vô số khoản phát sinh khác. Chưa kể người trực tiếp nuôi con còn bỏ thời gian, công sức và cơ hội nghề nghiệp ra để chăm sóc.
Người ngoài chỉ có thể tác động đến hôn nhân khi người trong cuộc cho phép điều đó xảy ra.
Khi quyết định việc này, chồng tôi không hề có một cuộc họp gia đình để bàn bạc, phân chia trách nhiệm cho công bằng giữa các anh em.
Em cũng không nên và không cần níu kéo. Em đang từ chối ly hôn vì uất ức chứ không phải vì còn yêu.
Em không bắt anh ấy xóa sạch quá khứ nhưng cũng không cần ép mình chấp nhận điều khiến bản thân tổn thương chỉ để chứng minh sự rộng lượng.
Hành động tự ý quyết định một việc hệ trọng như vậy mà không hề bàn bạc khiến tôi rơi vào cảm giác hụt hẫng tột cùng.
Em đã mạnh mẽ gánh vác gia đình 15 năm, giờ là lúc em cần mạnh mẽ để bảo vệ mình. Hãy giành lại quyền tự do và quyền được tôn trọng.
7 năm qua anh ấy ở bên em là vì giá trị tâm hồn và con người em, hãy luôn giữ cho mình sự kiêu hãnh đó.
Tôi tự hỏi thiếu gì lúc để gọi mà cô ấy cứ chọn giờ giấc nhạy cảm, lúc gia đình tôi đang nghỉ ngơi, riêng tư như vậy...
Chỉ khi đóng hẳn cánh cửa cũ đã mục nát, chị mới có đủ không gian để đón những luồng gió mới, những niềm vui mới chị xứng đáng nhận được.
Thông thường, người vợ nào cũng mong chồng làm ra nhiều tiền, có thu nhập tốt để lo cho vợ con. Thế nhưng, em lại khác...
Đều từng đổ vỡ và đã bên nhau vài năm nhưng anh vẫn để ảnh vợ cũ công khai trên mạng xã hội, phớt lờ mong muốn được tôn trọng của tôi.
Hôn nhân đồng sàng dị mộng có thể ổn ở khía cạnh kinh tế và công năng nhưng về tâm lý và cảm xúc, nó giống như một quả bom hẹn giờ.
Cuối năm tôi cưới nhưng hiện tôi chỉ muốn hủy hôn vì mỗi lần tôi đến nhà chơi hầu như đều gặp chồng cũ của cô ấy đến thăm con.
Càng níu kéo chỉ càng đẩy cô ấy ra xa hơn, biến em từ một người yêu cũ từng thương thành một kẻ quấy rầy đáng sợ.
Nếu mẹ em hoàn toàn chủ động lựa chọn cuộc sống ấy, dù em thích hay không cũng không thể can thiệp.
Mẹ xin mình cho em trai đến ở nhờ để chuyện lắng xuống, đồng thời kéo dài thời gian để bố mẹ ở quê xoay xở, vay tiền trả nợ cho nó.
Khi phụ nữ nói: "Em không thể cố thêm được nữa" nghĩa là họ đã trải qua một quá trình dài chịu đựng, thất vọng và tự chữa lành trong cô độc.