Một cuộc hôn nhân thân ai nấy lo có đáng giữ?

17/06/2026 - 07:00

PNO - Dù tình cảm sứt mẻ, chồng em vẫn là cha của đứa trẻ trong bụng. Em cần nhắn tin hoặc gọi điện thông báo thẳng thắn về việc em mang thai.

Kính gửi chị Hạnh Dung,

Em 31 tuổi, kết hôn được gần 4 năm và có một bé trai hơn 2 tuổi.

Trước đây, em làm nhân viên văn phòng. Sau khi sinh con, thấy nhiều người kinh doanh online có thu nhập tốt, em nghỉ việc, lấy số tiền tiết kiệm của mình và vay mượn thêm người thân để mở một cửa hàng thực phẩm sạch. Ban đầu, việc buôn bán khá thuận lợi. Vì vậy, em rất tự tin và tiếp tục mở rộng quy mô.

Nhưng đó cũng là lúc mọi chuyện bắt đầu vượt kiểm soát. Hàng tồn kho ngày càng nhiều, chi phí mặt bằng tăng, doanh thu giảm mạnh. Chỉ trong hơn 1 năm, em mất gần hết vốn liếng và còn gánh thêm khoản nợ vài trăm triệu đồng.

Nhưng phản ứng của chồng làm em rất thất vọng. Anh nói ngay từ đầu anh đã không tham gia kinh doanh cùng em. Tiền đầu tư là tiền em tự xoay xở, các khoản vay cũng do em đứng tên nên anh không có trách nhiệm trả nợ thay. Anh vẫn đi làm, vẫn đóng góp tiền sinh hoạt cho gia đình như trước nhưng tuyệt đối không đụng đến chuyện nợ nần của vợ.

Em hiểu về lý thì anh có phần đúng. Nhưng về tình cảm, em lại thấy anh hơi tàn nhẫn với em. Trong lúc em chật vật gọi điện xin khất nợ từng người, tìm đủ việc để kiếm thêm thu nhập, anh gần như đứng ngoài mọi khó khăn đó.

Gần đây, em đưa con về sống nhờ nhà ngoại và xin được một công việc ở tỉnh khác. Từ đó đến nay, vợ chồng em sống xa nhau. Em vừa đi làm, vừa gửi con, vừa lo trả nợ, mệt mỏi vô cùng. Trong lúc đó, em phát hiện mình mang thai. Trong hoàn cảnh hiện tại, em thật sự không biết mình có đủ khả năng sinh thêm một đứa trẻ hay không.

Chị Hạnh Dung ơi, theo chị, trong trường hợp này, chồng em quá vô tình hay em đang đòi hỏi ở anh ấy quá nhiều? Và một cuộc hôn nhân mà khi hoạn nạn thân ai nấy lo thì có đáng để giữ?

Kim Yến

Ảnh minh họa: Internet
Ảnh minh họa: Internet

Kim Yến thân mến!

Đúng là về lý, chồng em không sai. Anh ấy không tham gia, không ký tên vào các khoản vay và hiện tại vẫn có trách nhiệm góp tiền sinh hoạt nuôi con. Nhiều người đàn ông thực tế sẽ nhìn nhận rạch ròi như vậy: "Ai làm người đó chịu".

Nhưng về tình, anh ấy đã quá cạn nghĩa phu thê. Kết hôn là để cam kết cùng nhau đi qua giông bão. Việc anh ấy đứng khoanh tay nhìn em chật vật khất nợ, nhìn vợ con phải dắt díu nhau về nhà ngoại rồi chuyển đi tỉnh khác kiếm sống rõ ràng là hành vi bỏ mặc bạn đời trong hoạn nạn. Điều tối thiểu nhất trong hôn nhân là sự đồng lòng nhưng anh ta không có được điều đó.

Tuy nhiên, em không thể thay đổi được góc nhìn của anh ấy lúc này. Sự trách móc hay dằn vặt chỉ làm em thêm kiệt sức. Thay vì tìm câu trả lời anh ấy đúng hay sai, hãy chấp nhận thực tế anh ấy không phải là chỗ dựa của em.

Hiện tại, em đang ở trong trạng thái khủng hoảng tâm lý và kiệt quệ về thể xác. Mọi quyết định lớn mang tính bước ngoặt khi cảm xúc chạm đáy thường dễ dẫn đến sự nuối tiếc. Hãy tạm thời ly thân như hiện tại, xem việc sống xa nhau là một khoảng lặng cần thiết để cả hai cùng nhìn lại và quan trọng nhất là để em giảm bớt áp lực từ những cuộc cãi vã với chồng.

Chuyện mang thai ngoài kế hoạch lúc này là một thử thách cực kỳ lớn. Em cần đi khám thai ngay để biết chính xác tình trạng sức khỏe của mẹ và bé. Đây là cơ thể, là tương lai của em. Hãy cân nhắc thật kỹ dựa trên khả năng kinh tế thực tế, sức khỏe của bản thân và sự hỗ trợ từ gia đình ngoại.

Nếu giữ con, em cần một kế hoạch sinh nở và chăm sóc như thế nào khi nợ nần chưa trả xong? Nếu không thể, em cũng cần đối diện với điều đó một cách tỉnh táo và dũng cảm. Hãy cho bản thân vài ngày tĩnh trí để đưa ra sự lựa chọn mà em ít hối tiếc nhất.

Dù tình cảm sứt mẻ, chồng em vẫn là cha của đứa trẻ trong bụng. Em cần nhắn tin hoặc gọi điện thông báo thẳng thắn về việc em mang thai. Hãy quan sát phản ứng của anh ấy. Đây chính là bài kiểm tra định mệnh cho cuộc hôn nhân của em. Nếu nghe tin có thêm con mà anh ấy vẫn lạnh lùng, chỉ lo gánh nặng tài chính tăng lên hoặc tiếp tục bài ca "tiền ai nấy tiêu", em sẽ có câu trả lời rõ ràng nhất cho việc có nên giữ lại người đàn ông này hay không.

Về khoản nợ, em đừng trốn tránh, cũng đừng để nó bóp nghẹt mình. Hãy phân loại: khoản nào của người thân có thể xin khất, xin trả dần không lãi suất; khoản nào cần ưu tiên trả trước. Mỗi tháng, hãy trích một phần cố định để trả nợ, phần còn lại phải đảm bảo cuộc sống tối thiểu cho em và con.

Đừng ngại nhờ vả cha mẹ hay người thân lúc này. Sự sĩ diện không quan trọng bằng việc em và con được an toàn, có người đỡ đần trông nom con lúc em đi làm hay mệt mỏi.

Thất bại trong kinh doanh ở tuổi 31 là một bài học đắt giá, chưa phải là dấu chấm hết. Khoản nợ vài trăm triệu đồng theo thời gian và sự chăm chỉ rồi sẽ được trả hết. Điều quan trọng là em phải giữ được sức khỏe và tinh thần để bước tiếp.

Hạnh Dung

Chia sẻ tâm tư cùng chị Hạnh Dung của Báo Phụ nữ, mời bạn gửi câu hỏi trực tiếp trong khung "Chat với Hạnh Dung" dưới đây hoặc gửi về email hanhdung@baophunu.org.

Chat với Hạnh Dung
Ý KIẾN BẠN ĐỌC(7)
  • Việt 17-06-2026 11:19:47

    Một cuộc hôn nhân không nhất thiết tan vỡ vì nghèo hay vì nợ. Nhưng rất nhiều cuộc hôn nhân đổ vỡ vì cảm giác "lúc tôi cần nhất, người bên cạnh lại không ở đó". Vết thương đó thường sâu hơn cả những con số trong sổ nợ.

  • Trâm Anh 17-06-2026 11:16:29

    Nhiều người đàn ông sẽ góp tiền trả nợ nhưng trong lòng đầy oán trách. Người chồng này ngược lại, không góp tiền nhưng cũng không cằn nhằn hay bỏ mặc con cái. Vì vậy anh ấy không hẳn là người tệ. Chỉ là mức độ sẻ chia của anh thấp hơn điều người vợ mong đợi.

  • Hùng Vũ 17-06-2026 11:13:41

    Thật ra cuộc hôn nhân này đang lộ ra vấn đề lớn hơn chuyện tiền bạc. Người vợ cần tiền để trả nợ nhưng sâu trong lòng lại cần cảm giác được đồng hành. Còn người chồng có vẻ đang nghĩ: "Anh vẫn lo cơm áo cho gia đình, thế là đủ". Hai người đang đứng ở hai hệ quy chiếu khác nhau.

  • Tuyết 17-06-2026 11:11:32

    Tôi nghĩ người vợ đang nhầm giữa "trách nhiệm pháp lý" và "trách nhiệm hôn nhân". Chồng không có nghĩa vụ pháp lý trả khoản nợ do vợ tự vay. Nhưng một người chồng chứng kiến vợ kiệt sức, phải đưa con về ngoại, đi làm xa và vật lộn từng ngày mà vẫn đứng ngoài cuộc thì cũng khó gọi là một người bạn đời đúng nghĩa.

  • Tường Vy 17-06-2026 11:09:00

    Điều đau nhất không phải là chồng không trả nợ mà là anh ấy dường như không chia sẻ gánh nặng tinh thần. Một câu hỏi thăm, một kế hoạch cùng vợ vượt khó, một sự động viên cũng không có. Nợ có thể là của vợ nhưng nỗi khổ thì đáng lẽ phải là của cả gia đình.

  • Bảo Yến 17-06-2026 11:06:20

    Đọc xong chỉ thấy thương người vợ nhưng cũng khó trách người chồng hoàn toàn. Lúc làm ăn có lời thì mình quyết định, mình mở rộng, mình vay vốn. Đến lúc thua lỗ lại muốn chồng cùng gánh hết thì không thật sự công bằng. Hôn nhân là đồng hành nhưng không có nghĩa một người phải chịu mọi hậu quả từ quyết định mà họ không tham gia.

  • LEXIXO 17-06-2026 08:32:57

    Bạn không kể hết câu chuyện rồi. Lúc việc kinh doanh thuận lợi và mở rộng quy mô, bạn có tham khảo ý kiến chồng không? Hay khi đó bạn nghĩ mình giỏi nên dần xem nhẹ ý kiến của anh ấy?

    Việc anh ấy vẫn có trách nhiệm với con cho thấy anh ấy không tệ như cách bạn mô tả. Đã chọn kinh doanh thì phải chấp nhận rủi ro. Ngã ở đâu thì cố gắng đứng dậy ở đó, đừng chỉ nhìn lỗi của người khác mà quên nhìn lại bản thân.

    Ông bà vẫn nói: "Trách người một, trách mình mười". Nhiều khi chính mình làm đối phương tổn thương trước nên về sau mới nhận lại sự lạnh nhạt. Không phải mọi đổ vỡ đều xuất phát từ một phía.

 

news_is_not_ads=
TIN MỚI