PNO - Cuộc đời vô thường, bệnh tật ập đến bất ngờ nhắc nhở chúng ta rằng thời gian bên nhau không còn nhiều. Chuyện đúng sai ngày xưa giờ đâu còn quan trọng bằng việc gia đình được sum vầy bên nhau.
| Chia sẻ bài viết: |
Lê Đức Khanh 30-01-2026 10:56:12
Khi con cái trưởng thành, cha mẹ nên cho con tự chọn cuộc sống của con, không nên can thiệp quá sâu. Mỗi người có cách đánh giá một con người khác nhau; việc đánh giá không nhìn một cách tổng thể, không phải qua cách ăn mặc, công việc, đã có đời vợ... Đồng thời, cũng phải xem người đánh giá công việc, nhận thức, hoàn cảnh... của họ như thế nào.
Có một cô con gái rất đẹp, ngoan, thật thà khi lấy chồng vào nhà buôn thịt ở chợ; do cô ta thật thà bán lời không được mấy nên bị mẹ chồng luôn cho là ngu đần. Có cô vợ theo trai đi nhảy về chồng góp ý lại chửi đánh chồng nên chồng phải ly hôn.
Cũng một con người nhưng có nhiều cách đánh giá là vậy đó. Ông bà cho rằng bạn trai của con mình không có nghề nghiệp ổn định, đã qua một đời vợ là không tốt nên cấm con và từ mặt con là sai.
Nhà chỉ có một đứa con độc nhất ông bà lại đuổi nó đi và nó đi 6 năm rồi không hỏi han cha mẹ. Có khi nào ông bà nghĩ nó cũng nhớ ông lắm nhưng nếu liên lạc với ông bà lại sợ bị chửi đuổi không?
Tôi nói vậy để ông bà nhận thấy cái nhận thức và nóng nảy không đúng với con thì mau gọi nó về. Chúc ông bà năm nay không chỉ có con, còn có rể và cháu.
Diệp Hoàng 27-01-2026 11:25:10
Tết rồi, chín bỏ làm mười đi chị ơi!
Phước 27-01-2026 09:16:40
Không ai thắng thua trong chuyện cha mẹ nhớ con, đó chỉ là tình thân lên tiếng khi con người ta đi đến lúc cần nhau nhất thôi ạ.
Bảo Ngọc 27-01-2026 09:14:47
Không phải chịu lụy đâu cô ạ, đôi khi chỉ là đến lúc người làm cha mẹ cho phép mình yếu mềm một chút để còn giữ lại sợi dây tình thân vốn chưa bao giờ thật sự đứt.
Nguyệt 26-01-2026 18:03:54
Cứ lần chần coi chừng ân hận, chị à!
Quế Vân 26-01-2026 18:03:16
Mình người lớn, chấp gì con cái hả chị?
Người ngoài chỉ có thể tác động đến hôn nhân khi người trong cuộc cho phép điều đó xảy ra.
Khi quyết định việc này, chồng tôi không hề có một cuộc họp gia đình để bàn bạc, phân chia trách nhiệm cho công bằng giữa các anh em.
Em cũng không nên và không cần níu kéo. Em đang từ chối ly hôn vì uất ức chứ không phải vì còn yêu.
Em không bắt anh ấy xóa sạch quá khứ nhưng cũng không cần ép mình chấp nhận điều khiến bản thân tổn thương chỉ để chứng minh sự rộng lượng.
Hành động tự ý quyết định một việc hệ trọng như vậy mà không hề bàn bạc khiến tôi rơi vào cảm giác hụt hẫng tột cùng.
Em đã mạnh mẽ gánh vác gia đình 15 năm, giờ là lúc em cần mạnh mẽ để bảo vệ mình. Hãy giành lại quyền tự do và quyền được tôn trọng.
7 năm qua anh ấy ở bên em là vì giá trị tâm hồn và con người em, hãy luôn giữ cho mình sự kiêu hãnh đó.
Tôi tự hỏi thiếu gì lúc để gọi mà cô ấy cứ chọn giờ giấc nhạy cảm, lúc gia đình tôi đang nghỉ ngơi, riêng tư như vậy...
Chỉ khi đóng hẳn cánh cửa cũ đã mục nát, chị mới có đủ không gian để đón những luồng gió mới, những niềm vui mới chị xứng đáng nhận được.
Thông thường, người vợ nào cũng mong chồng làm ra nhiều tiền, có thu nhập tốt để lo cho vợ con. Thế nhưng, em lại khác...
Đều từng đổ vỡ và đã bên nhau vài năm nhưng anh vẫn để ảnh vợ cũ công khai trên mạng xã hội, phớt lờ mong muốn được tôn trọng của tôi.
Hãy bù đắp cho con bằng sự quan tâm. Hãy đón con đi chơi, chăm sóc con nhiều hơn vào cuối tuần để san sẻ áp lực thời gian với vợ.
Hôn nhân đồng sàng dị mộng có thể ổn ở khía cạnh kinh tế và công năng nhưng về tâm lý và cảm xúc, nó giống như một quả bom hẹn giờ.
Cuối năm tôi cưới nhưng hiện tôi chỉ muốn hủy hôn vì mỗi lần tôi đến nhà chơi hầu như đều gặp chồng cũ của cô ấy đến thăm con.
Càng níu kéo chỉ càng đẩy cô ấy ra xa hơn, biến em từ một người yêu cũ từng thương thành một kẻ quấy rầy đáng sợ.
Nếu mẹ em hoàn toàn chủ động lựa chọn cuộc sống ấy, dù em thích hay không cũng không thể can thiệp.
Mẹ xin mình cho em trai đến ở nhờ để chuyện lắng xuống, đồng thời kéo dài thời gian để bố mẹ ở quê xoay xở, vay tiền trả nợ cho nó.
Khi phụ nữ nói: "Em không thể cố thêm được nữa" nghĩa là họ đã trải qua một quá trình dài chịu đựng, thất vọng và tự chữa lành trong cô độc.