Kẻ bạc bẽo ấy là người tôi từng yêu, từng gọi là chồng, mắng chửi anh ta có khác nào nói mắt nhìn người của tôi kém cỏi, dẫu gì anh ta cũng là bố của con gái tôi, mắng nhiếc tôi có lợi gì.
Vợ tôi mắt cũng mang một đôi mắt biết nói lắm. Miệng cười mắt cũng cười theo. Có lúc lúng la lúng liếng đủ để hút vào đấy một ánh nhìn. Ngày xưa chính là tôi vì mê mệt ánh mắt ấy mà theo nàng tối ngày.
Những năm 12, 13 tuổi, ai cũng bảo tôi phải lo mà học nấu ăn đi, tập làm việc nhà đi, để sau này nấu cho chồng ăn, để sau này làm dâu cho giỏi.
“Chỉ đâu mà buộc ngang trời/ Thuốc đâu mà chữa con người lẳng lơ?” (ca dao). Biết chắc lẳng lơ không chữa được thì cứ an tâm mà chung sống với nó xem thử có ghiền không.
Má kể, đêm má nằm ngủ mơ thấy ba. Ba mặc áo sơ-mi trắng, đóng thùng, có dây đeo và đội nón kiểu công tử ngày xưa.
Hạnh phúc của em, em có quyền thể hiện. Rõ ràng, chồng em vẫn còn thương người đó, nên mới sợ người đó đau lòng.
Phụ nữ hiện đại coi việc chăm sóc bản thân, khiến mình lung linh xinh đẹp như một nhu cầu tất yếu, là cách trân trọng chính mình lẫn tôn trọng người khác.
Chỉ cần nhắm mắt lại, Lan nhớ ra ngay cái vạch nào hiện trước, vạch nào hiện sau. Nhiều lúc Lan nghĩ, que thử kia đã mang lại cho cô khoảnh khắc không thể nào tuyệt vời hơn - khoảnh khắc như “chết” đi vì sung sướng.
Khi chăm chút cho tổ ấm, cũng luôn luôn phải ưu ái bản thân mình nữa. Mình luôn coi mình là hoa hồng thì sẽ được nâng niu, còn mình xuề xòa nghĩ mình là cây dại thì tất yếu sẽ bị chà đạp thôi..
“Anh xem, những lúc có bạn em, anh ăn mặc ra sao?”. Bất giác, tôi nhìn lại cái thân hình còm cõi, đang mặc mỗi cái quần cụt, áo thun ba lỗ đã ngả màu...
Cuộc sống bệ rạc trong những ngày đã qua, sự vô tình, lạnh nhạt của người đàn ông chị gọi là chồng, đã dần bóc tách hết những nỗi đau trong chị, để chị trở thành một con người mạnh mẽ như bây giờ.
Người phụ nữ đang cắm cúi lau dọn nhà cửa đấy là ai? Bộ đồ thun mặc nhà này lâu lắm anh không thấy, hai ống quần đang vo tròn kéo cao trên đầu gối..., có phải vợ anh?
Và rồi cô nói không muốn về nhà chồng nữa, cô sợ những bữa cơm. Chồng An nghe vợ nói giật mình, anh không hiểu sao vợ mình lại căng thẳng chuyện đó đến vậy? Yêu thương thôi mà lại thành phiền toái như vậy sao?
Linh đẹp và hạnh phúc, đó là điều ai cũng biết. Nhưng nếu ai nói đó chỉ là may mắn, thì hoàn toàn sai lầm.
Với các lập luận phổ biến như: thích thì cho, yêu thì cưới, tự nguyện là được… Hôn nhân như vậy có thể phát sinh những tình huống khó đỡ, bi hài và vi phạm pháp luật…
Rồi một ngày, Fiona thức dậy, đột nhiên cô cảm thấy mình cần làm gì đó để thay đổi. Cô ngồi lại và nghiệm ra chính thái độ sống bất mãn đối với thế giới làm họ trở nên khốn khổ...
Tôi vẫn không hiểu sao rất nhiều người sợ già, nhất là phụ nữ. Sao chúng ta lại phải sợ những thứ nằm ngoài tầm kiểm soát của bản thân nhỉ?
Biết là có họ hàng, là chưa đủ tuổi, là vi phạm pháp luật, nhưng họ hàng lẫn cha mẹ đều đưa ra cái lý khó đỡ là “yêu nhau thì cưới, lỡ rồi, có biết chi mô”.
"Tôi là phụ nữ coi trọng gia đình, cũng là một người mẹ, người vợ bận rộn. Tuy nhiên, tôi luôn cố gắng cân bằng cuộc sống và không ôm đồm quá nhiều. Hãy cố gắng làm tốt những việc mình có thể làm, đơn giản vậy thôi."
Hơn 40 tuổi, tôi thực sự biết ơn cuộc đời và thấy mình may mắn khi có em là vợ - một cô vợ gai góc nhưng vô cùng ấm áp. Em đã dạy tôi biết cách lắng nghe.
Đầu năm học, tôi xung phong ghé đón con, thông báo ở cổng trường là phải vào tận lớp thì cô giáo mới cho bé về. Tôi loay hoay tìm chỗ gửi xe, rồi dáo dác đứng giữa sân, tự hỏi lớp con mình nằm hướng nào.
Đừng thách thức đàn bà. Đừng ảo tưởng tình yêu sẽ còn mãi mà không sứt mẻ, không tàn phai. Một ngày thôi yêu, thì tay trắng lại về tay trắng.
Nói nghe, mê trai hông có gì sai. Chính xác hơn, mê trai đẹp là chuyện đương nhiên, thể hiện rất rõ đặc tính của phụ nữ - yêu thích cái đẹp!
Anh có vợ thì đã sao? Lẽ nào trái tim người đàn ông có vợ không có chỗ cho một tình yêu thật sự? Chồng cô đã yêu người ta khi đang có cô đó thôi. Cô miên man nghĩ về tình yêu, sự đam mê...
“Chồng em là một người theo chủ nghĩa vợ con là trên hết. Anh đi làm lương được bao nhiêu là đưa hết cho vợ, vợ đưa lại chừng nào cầm chừng đấy, chẳng hề đòi hỏi gì”.