Ly hôn đã hơn một năm nhưng chị vẫn giữ thói quen vào facebook anh mỗi sáng. Khi anh có vợ mới, trang cá nhân của cô kia cũng được chị đưa vào tầm ngắm.
Nhớ kiểm tra cửa trước khi lên giường, nhớ đeo vớ kẻo đêm lạnh chân, nhớ để bình nước ngay đầu giường phòng khi đêm khát, nhớ bật quạt chênh chếch đừng hướng thẳng vào người…, cô cắt ngang: “Em không thèm nhớ gì hết, chỉ nhớ anh".
Bãi biển ken đầy dịch vụ dành cho du khách, quán xá đã đành, mỗi resort còn có một sân khấu xập xình tới khuya mà khán giả phần lớn là thanh niên địa phương, rất nhộn nhạo và đầy những cái giường massage.
Tôi muốn nói lời xin lỗi vì đã nặng giọng khi chị đổi ghế nhưng chị đang bận bịu với những câu hỏi tíu tít...
Tôi chia tay chồng cũ đã 15 năm, nay ổng đổ bệnh mà không ai chăm sóc. Tôi muốn đón ổng về nuôi thì cô vợ nói tôi phải chi tiền bồi thường thanh xuân cho cổ rồi rước ổng đi đâu thì rước.
Bạn hỏi tiêu chuẩn của tôi về người ấy, rồi khuyên hãy hạ bớt đi. Lời khuyên này, thú thực tôi đã nghe rất nhiều lần trong thời gian gần đây, từ người thân trong gia đình, bạn bè quen, thậm chí người lạ.
Theo một thống kê chưa xác thực, số lượng người đi bước nữa sau khi ly hôn luôn cao hơn người sống một mình. Con người vốn vậy - khi trái tim còn rung động, họ luôn khao khát được kết duyên.
Sự im lặng trong ngôi nhà đó khiến anh nhận ra anh đang đánh mất đi điều gì đó quý giá mà bao lâu nay anh luôn xem nhẹ.
"Em thôi đi, suốt ngày chỉ suy diễn linh tinh, anh mệt mỏi với suy nghĩ đó của em quá rồi. Anh xin em, em yêu anh bớt bớt đi được không, anh thấy ngộp thở quá rồi".
Người phụ nữ bên tôi nhỏ bé, giản dị nhưng sáu năm đi cùng nhau, cô ấy không ngừng nhóm lên yêu thương trong tổ ấm mỗi ngày.
Quanh tôi, nhiều lắm những người đàn bà đang góp vào một nửa của cuộc hôn nhân muộn phiền, loay hoay cố gắng, nửa cam chịu nửa uất ức, tự hỏi vì sao mình cam chịu.
Chàng trai trẻ ngồi xe lăn, khi viết cũng phải cột bút vào tay mà vẽ chữ, nhưng bản lĩnh đàn ông đã giúp em lên kế hoạch chăm sóc cho cuộc tình của mình, cho người phụ nữ mình yêu thương và quyết tâm gắn bó.
Thắng tưởng cơn giận dỗi của cô chỉ như trò trẻ con, ba bốn ngày sau khi mọi thứ sẽ nguôi ngoai. Nhưng đã hơn hai tuần trôi qua, cô lặng lẽ rút lui khỏi cuộc đời anh...
Nhân sinh, suy cho cùng là nương tựa nhau để đi qua hết kiếp người dâu bể.
Bên trong lồng ngực là trái tim. Một khi trái tim đã “chết”, không còn đập những nhịp cảm xúc thì đó là sự “rỗng ngực” vô bờ bến.
Có thể sẽ có người bảo tôi nhu nhược, yếu đuối, chấp nhận một người chồng ngoại tình, nhưng ai ở trong chăn mới hiểu. So với một gia đình ly tán, chúng tôi vẫn có kết cục tạm xem là tốt đẹp.
Dù tôi nhìn vào mắt em và nhắc đi nhắc lại hàng trăm lần “em rất xinh” cũng không thể xua đi ý nghĩ trong đầu em: mọi người đang nhìn vào đôi môi chưa hoàn hảo của em.
Ly hôn thì dễ, nhưng hậu ly hôn lại không đơn giản chút nào cho cả vợ, chồng lẫn con cái. Hãy cân nhắc kỹ, cần hỏi trái tim mình còn cần nhau không trước khi ký đơn ly hôn.
Giờ anh mới biết anh vô tâm đến nhường nào, cả một vườn rau xanh mấy mẹ con trồng tự bao giờ ngay ở trong nhà, anh cũng không hề hay biết.
Chúng ta chỉ phải xấu hổ với kiểu bạn bè khiến ta trở nên xấu, lôi kéo ta làm việc sai, chứ phụ nữ có chồng mà có bạn trai thì sao lại phải xấu hổ.
Hình như Thoa có đến, có ẵm theo thằng Tiến. Có điều, dù chỉ đến trong giấc mơ mòn mỏi, Thoa cũng không bao giờ ngồi lên cái ghế để sẵn đó lần nào...
Tình yêu của chị dành cho anh là một sự tôn trọng và nâng niu như vật báu. Vậy mà hục hặc ra thì anh lại...
Có nhiều chuyện trong đời, chúng ta chẳng thể nào lường định. Điều duy nhất có thể làm là chấp nhận, buông bỏ và tiếp tục bước tới.
Đàn bà muôn đời nên 'yếu mềm' như nước - có thể len lỏi vào mọi ngóc ngách với sức mạnh vô song được ẩn giấu kỹ lưỡng. Sức mạnh ấy hoàn toàn không phải kiểu luôn gồng mình lên...
Đàn ông khóc có phải là việc trầm trọng không? Có yếu đuối, mất nam tính không? Suy cho cùng, cảm xúc đâu thể ép buộc được.