Có khi đã định đứng lên hoặc định bụng nghe điện thoại của vợ tử tế một chút, nhưng vì cái oai của thằng đàn ông chính hiệu mà dứt khoát phải lè bè cất giọng cực kì vĩ đại: Gọi gì mà gọi, tôi còn bận việc!
Một anh béo tưởng chừng như rất cục mịch hóa ra lại là một ông chồng chiều vợ, lãng mạn vô cùng.
Tôi không biết nên làm gì cho vợ tin mà ngừng cơn tân trang lại, chẳng lẽ tôi moi tim mình ra giao cho vợ giữ? Nhưng chắc chắn mọi chuyện chưa dừng lại ở đây, và tôi không muốn mọi chuyện đi xa hơn.
Vợ thỉnh thoảng vẫn trái gió trở trời như thế. Biết thế rồi mà chồng vẫn khó chịu lắm. Nhưng khó chịu ngấm ngầm thôi chứ chẳng biết làm gì cả, chẳng lẽ lại đi báo cáo "nhà sản xuất" để bà ngoại quạt cho nàng một trận?
Đã là vợ chồng thì cái lý đúng nhất là sự đồng thuận, hòa hợp của đôi bên, chứ chẳng cần phải đúng theo lý lẽ thông thường.
Bốn mươi rồi. Lứa tuổi này, ta vẫn có thể yêu như một người điên nhưng đừng yêu như một kẻ ngu. Mà đời này, điên và ngu chỉ cách nhau có một làm hơi thở.
Tôi cảm thấy bị xúc phạm, tổn thương ghê gớm khi phải ký giấy xác nhận. Tôi và họ có phải là người một nhà không đây?
Đến khách sạn, chị bịt khẩu trang, định lần dò tìm phòng thì nhân viên tiếp tân ra chào: “Chị định thuê phòng ạ?”. Chị loay hoay, run sợ, bao nhiêu kịch bản sắp sẵn trong đầu bay biến. Chị đứng như trời trồng giữa “tâm bão”...
Những bức ảnh về mẹ thân yêu tuy đã cũ mèm nhưng lại khiến dân cư mạng thích thú và hãnh diện vì có mẹ đẹp, mẹ xinh và quyến rũ chẳng khác nào các hotgirl.
Có bao nhiêu người đã thực sự chuyên tâm theo đuổi con đường tối giản và tìm thấy sự thanh thản, vui sống, hay chúng ta chỉ tối giản theo phong trào, rồi đâu lại vào đấy?
Em ở lô C. Nghe người ta nói ra nói vào, hỏi dò thêm rồi đi tìm, mới biết chồng em có… vợ nữa, ở lô A, cô này có đứa con trai gần một tuổi rồi, thằng nhỏ giống ảnh như đúc...
Tôi bỏ từng lá thư vào để tận hưởng cảm giác thơ mộng xưa cũ. Tình yêu với thư tay, nỗi xúc động với chữ viết tay vừa được đánh thức. Căn phòng vắng lặng ban nãy, cũng đã trở thành một không gian viết thư...
Hãy thử một lần mơ thật lớn - dám trở thành người mình muốn trở thành. Hãy suy nghĩ khác thường ngày và thử làm những việc ta chưa từng làm trước đây...
Ngay cả mẹ chồng khó tính nhất thì cháu nội vẫn là cục cưng của bà. Tuy nhiên, để nhận ra điều đó thì... bà mẹ trẻ nào cũng trải qua ít nhiều khờ dại mà cứ tưởng mình khôn ngoan lắm! Như tôi.
Một ngày bất ngờ khi hơn 20 năm mới nhận được thư tay. Mở ra lại thêm một bất ngờ: thư tay từ biển đảo Trường Sa. Tự dưng rưng rưng và bồi hồi khi thấy cái mộc bưu điện in ngày tháng vừa lạ vừa thân thương.
Biết chồng có "mèo", dò la biết luôn gia thế, nghề nghiệp của "mèo", vậy mà cô Tím vẫn cứ tỉnh bơ, không một lời nặng nhẹ, hỏi han chồng sao hay đi sớm về khuya, cho tới một ngày...
Trước giờ bóng lăn, chúng tôi làm quen, hỏi thăm một số chị em và thật bất ngờ khi biết rằng, dù không nắm rõ thông tin các đội hay các cầu thủ, nhiều chị em lại hiểu rất rõ các “kèo cá độ”
Đứa vụng, đứa chậm ngay từ đầu tôi đã biết, nhưng mẹ chồng như tôi chỉ nên là dòng nước líu ríu chảy, mặc những viên sỏi tự mình lăn, tự mình vận động để trở nên tròn trịa hơn.
Có thật thế không? Điều gì đã khiến anh bi quan đến thế? Tôi sắp “rơi” vào độ tuổi anh vừa cảnh báo.
Có đánh chết Lan cũng không thể tin rằng, anh lại ngoại tình, cho đến khi ngẫu nhiên kiểm tra điện thoại của anh.
Cứ ngỡ đêm hôm ấy sẽ là một đêm nồng cháy, mới mẻ của cả hai vợ chồng. Nào ngờ câu nói của anh khiến tôi như vỡ mộng, mọi cảm xúc vỡ tan như bong bóng xà phòng.
Dù có rất nhiều định kiến và khó khăn khi lấy chồng Đài Loan, nhưng cuối cùng cô gái trẻ đã tìm được hạnh phúc ở xứ người.
Có những giây phút em nhớ anh vô cùng. Rất nhớ. Có những giây phút em cảm thấy cô đơn biết bao. Rất cô đơn. Và có rất nhiều đêm em đã khóc vì anh. Khóc rất nhiều.
Không phải ngẫu nhiên mà dù đã từng “một lửa”, “hai lửa”, nhiều cô vẫn đầy kiêu hãnh: “Cau già dao sắc lại non/ Nạ dòng trang điểm lại giòn như xưa”.
Cô tin rằng bất cứ người đàn bà đã cũ nào cũng có thể tìm được hạnh phúc nếu dám mạnh mẽ vượt qua nghịch cảnh.