Thỉnh thoảng bạn bè mời họp mặt, thật khó khăn khi nhờ anh, chị hoặc đứa cháu nào về trông chừng mẹ dùm. Với họ, tôi đi với bạn là phí thời gian và vô trách nhiệm.
Tôi có hai con gái sinh đôi, 11 tuổi. Hai cháu giống nhau đến mức chính tôi đôi lúc còn nhìn lầm, sở thích cũng giống nhau; nhưng tính tình lại khác nhau một trời một vực.
Kết luận của tiến sĩ Renee Engeln khiến nhiều người giật mình: Chính những người mẹ đã dạy con gái ghét bỏ cơ thể mình!
Con cả luôn tìm cách gây áp lực để tôi chia đôi ngôi nhà với lý do chồng tôi không có di chúc để lại toàn bộ ngôi nhà cho con út.
Tôi hiểu bà có những ẩn ức riêng vì chồng mất sớm lại nuôi con một mình nên mới cư xử như thế. Nhưng sao bà không hiểu cho tôi, khi có chồng mà không được gần bên.
Cao thủ Vịnh Xuân Quyền Pierre Francois Flores từ Canada về Việt Nam đang quyết liệt thách đấu với các võ sư trong nước, khiến chị em chúng tôi cũng luận bàn sôi nổi chuyện võ vẽ.
“Mẹ ơi, con xin lỗi mẹ. Hãy an nghỉ mẹ nhé. Con thật ngu dại khi lấy chồng xa mẹ ơi. Con gái của mẹ đã sai rồi".
Tuổi già được sống dưới mái ấm gia đình cùng con cháu, họ sẽ cảm thấy mãn nguyện và hạnh phúc. Thế mới nói, gia đình là nơi dưỡng lão tốt nhất dành cho người già.
Bà xã đọc xong bài “Cha mẹ già rất… ngại phiền con, phải sống sao cho con nó yêu” lại càng có thêm động lực để đi kiếm... 'xèng'.
Khi tuổi đã cao, sức đã yếu, bệnh tật mang trên người… cha mẹ già như chuối chín cây luôn mong mỏi có con cháu ở bên chăm sóc, chia sẻ… cho đến khi họ trút hơi thở cuối cùng.
Khó có thể tin là Kim chỉ mới 13 tuổi, vẫn còn là một đứa trẻ con. Có cảm giác như cái gì Kim cũng thông suốt, hơn hẳn những đứa cùng trang lứa.
Anh thường nói với phụ huynh: “Trước khi muốn con bạn trở thành thiên tài thì hãy dạy chúng trở thành người tử tế”.
Có lẽ, người làm cha nào cũng muốn vừa hoàn thành công việc vừa không bị mất bất kỳ khoảnh khắc quý giá nào bên con.
Đó là một nghịch lý lớn. Cái ý nghĩ “nuôi con lớn lên để nhờ vả, chờ báo đáp” là có từ ngày xưa, khi cha mẹ làm chả đủ ăn, không có lương hưu phúc lợi nào.
Đọc những bài viết về gia đình Nhạc sĩ Nguyễn Văn Tý, tôi vừa đồng cảm với cảnh ngộ của nhạc sĩ, vừa thương các con ông, và nghĩ đến thân già của mình.
“Bóng cười, tem giấy, lá khat, cỏ Mỹ... là những chất kích thích vô cùng nguy hiểm, gây ảnh hưởng xấu đến sức khỏe con người, đặc biệt là các em nhỏ.
Có thể nói, về sự xinh đẹp, hai bà vợ cũng đều “mười phân vẹn mười”. Và duyên số cũng lần lượt kẻ trước người sau, đều nặng lòng với một người đàn ông.
Tin tôi đi, nếu đàn ông có tiền, thì người đẹp theo đầy. Bạn muốn lấy vợ đẹp cỡ nào cũng có.
Bà nôi tôi khóc không biết bao nhiêu là nước mắt khi con trai trốn nợ xã hội đen, con gái không chồng và căn nhà cũng mất vì bị xiết nợ...
Mẹ không cấm, không áp đặt, chỉ giải trí cùng con, bình luận cái hay cái dở với con. Mẹ vẫn “vui chơi hài nhảm” y như con, rồi thỉnh thoảng gợi ý những tác phẩm theo mẹ là hay và ý nghĩa.
Đến con trẻ cũng bắt đầu chạm tay vào “rác”, thì nỗi lo đang dần biến thành nỗi sợ hãi. Điều đáng nói, quá nhiều phụ huynh ngơ ngác, không biết “rác” ở đâu để mà ra tay dọn dẹp, để cho con một tinh thần lành mạnh.
Theo quan niệm của tôi, hãy để người khác trân trọng mình, chứ đừng để người khác thương hại mình. Thanh xuân chỉ có một lần, đừng nghĩ rằng hy sinh sẽ mang lại hạnh phúc.
Nhiều người quen biết thường gọi nhà thơ Trương Thị Thùy Giang là “người đàn bà không tuổi”, bởi vẻ đẹp trẻ trung, nét lạc quan, rạng rỡ luôn bừng sáng trên gương mặt chị.
Nơi xóm nghèo sau lũy tre làng vốn yên bình, người ta thường nương vào ma quỷ, phần âm để giải thích cho mọi chuyện. Chuyện con gái tôi mất tích trong mấy tiếng đồng hồ cũng không ngoại trừ.
Ông bố ra thành phố thuê cho con trai căn hộ chung cư, mua sắm đầy đủ máy lạnh, bếp từ. Ông nói: “Lo cho con thế này rồi mà con học không ra gì thì chỉ muốn giết”.