PNO - Chật vật lắm ba mẹ tôi mới sinh được em trai tôi, sau khi sinh đến bốn đứa con gái. Chính vì thế mà Út được yêu thương hết mực, được chiều chuộng, chăm sóc không chỉ từ ba mẹ mà từ cả bốn bà chị, thậm chí của cả dòng họ vì tính ra, Út còn là cháu đích tôn.
PNO - Con về làm dâu mẹ khi con vừa tròn 26 tuổi. Quê mẹ ở miền Trung xa xôi, đi tàu lửa 2 ngày 2 đêm mới tới. Bạn bè đồng nghiệp bảo với con, chồng gần không lấy đi lấy chồng xa. Con chỉ cười và con nghĩ đó là duyên số.
PNCN - Phiên xét xử không dưng trở thành buổi hòa giải bất đắc dĩ khi vị chủ tọa cố gắng thuyết phục nguyên đơn rút kháng cáo; vì việc đó chẳng những tốt cho mối quan hệ hai bên mà còn tránh ảnh hưởng đến tình cảm con cháu sau này.
PNCN - Tôi nhớ dịp 14/2 và 8/3 năm ngoái, Phong - con trai tôi, hăm hở mua quà gói giấy kiếng, thắt nơ đẹp, kẹp vào tấm thiệp xinh xinh. Tôi hỏi, Phong “bật mí”: để tặng bạn gái. Tôi nghe mà mừng gấp trăm lần Phong tặng những món quà ấy cho tôi. Nhưng, tất cả vỡ vụn. Tôi phát hiện Phong vẫn nhắn tin với bạn đồng tính, người mà tôi bắt con tuyệt giao và nó đã hứa. Hóa ra, Phong chỉ bày trò tặng quà cho bạn gái để qua mắt tôi, chứ không hề có tình cảm với phái nữ.
PNCN - Anh hiền lành, trầm tính nhưng để chứng tỏ mình là… anh nên thường sai em việc này việc nọ.
PN - Thương em vượt cạn trong cảnh bơ vơ ở đất nước Rumani xa xôi, chị không ngần ngại bay sang với em. Em sinh khó, chị phải vận dụng vốn ngoại ngữ ít ỏi của mình năn nỉ bác sĩ: “Hãy cho tôi được vào với em tôi để làm chỗ dựa tinh thần cho nó bớt căng thẳng, lo sợ. Tôi từ Việt Nam đến đây chỉ chờ đợi giây phút này…”. Bác sĩ không thể khước từ lời van cầu khẩn thiết đó, chị được vào phòng sinh cùng em. Chị nắm tay em, xoa lưng, động viên, hướng dẫn em thở, rặn. Sau cả ngày chuyển dạ đau đớn, đứa bé ra đời trong giọt nước mắt vui sướng của hai chị em.
PNCN - Một bé trai trong lớp tôi phụ trách ít tham gia hoạt động với các bạn, thỉnh thoảng lại nằm, kêu đau ở vùng bụng dưới bên trái và không cho ai đụng vào. Tôi kiểm tra, thấy cháu chỉ có tinh hoàn bên phải. Báo cho phụ huynh biết, cha cháu chỉ cười trừ, mẹ cháu ngượng nghịu nói nhỏ: “Cháu giống bố như đúc” và gia đình cho là không sao. Thưa bác sĩ, trường hợp này, để lâu không chữa có ảnh hưởng đến thể chất của học sinh không?
PN - Sáng 3/10, nét mặt ngời hạnh phúc, đôi bạn đồng tính nữ Tăng Ái Linh và Phạm Thị Thanh Phương nắm tay nhau bước vào tòa soạn Báo Phụ Nữ tham dự giao lưu trực tuyến “Đồng tính và những rào cản”. Hiện, nước ta có khoảng 5% số người đồng tính, nhưng mấy ai vượt qua được rào cản để công khai xây dựng tình cảm như Linh và Phương? “Họ đang phải đối diện những rào cản nào, cần được tháo gỡ ra sao?” là vấn đề được xoáy sâu trong cuộc giao lưu.
PN - Nhận được tin bốn cô cháu ở quê rơi vào cảnh côi cút, bà Nguyễn Thị Mai Hương (SN 1961 - ảnh), đang là sư cô ở chùa Từ Hạnh (Q.Bình Tân, TP.HCM) quyết định hoàn tục để nuôi dưỡng các cháu nên người. Thấm thoát đã 20 năm …
PN - Ba mẹ chia tay, cả hai đều có hạnh phúc mới không lâu sau đó. Cháu sống với ngoại từ nhỏ.
PN - Có người làm cha mẹ nào không mong mỏi sự trưởng thành của những đứa con thân yêu trong gia đình. Thấy bạn đồng lứa tỏ ra hài lòng khi con cái yên bề gia thất, mẹ càng thêm lo. Con trai 36, con gái cũng sắp 34, ba và mẹ đã về hưu hơn ba năm. Cứ vài ngày ba lại “ca cẩm” bài gia đình đơn chiếc, vì trông mòn mỏi vẫn chưa thấy hai cô cậu đưa người yêu về ra mắt, nói chi đến chuyện cưới xin.
PN - Hồi nhỏ, mỗi lần về nhà ngoại, tôi cứ thắc mắc vì trong vườn có đến hai ngôi nhà. Một ngôi nhà mới, to đẹp, cạnh bên là ngôi nhà tường cũ kỹ, rêu phong.
PN - Chiều nay Sài Gòn mưa tầm tã, nhiều con đường lênh láng nước, những tòa nhà cao tầng đứng trơ ra, lạnh lẽo.
PNO - Những ngày còn bé, tôi vô tư hồn nhiên như đúng cái tuổi của mình. Nhưng dù bé thì tiếng bố chửi mẹ, tiếng mẹ khóc khi phải đi tìm bố trong một đám cờ bạc tôi cũng biết. Tôi ngủ ở giường ngoài, chỉ cần tiếng động nhẹ là tôi thức giấc ngay. Mẹ hay khóc, khóc nhiều, mà lại không dám khóc to vì sợ các con tỉnh giấc.
Nhiều bà mẹ rèn kỷ luật cho con bằng phương pháp “Makeno” mà không biết hậu quả nghiêm trọng.
PN - Một lần NSƯT Thoại Mỹ diễn cảnh cô gái thất thần, điên loạn, xong cảnh, đèn đã xuống, màn đã kéo nhưng NSƯT Thoại Miêu không thấy em mình vào hậu trường để chuẩn bị cho cảnh tiếp theo. Linh cảm chuyện chẳng lành, Thoại Miêu hốt hoảng lao ra sân khấu. Trên sàn diễn, Thoại Mỹ ngất xỉu. Chị tay quạt, tay đút nước, thuốc cho em. Tỉnh dậy, em chạm ngay ánh mắt âu lo của chị. Biết Thoại Mỹ mắc bệnh tim, hay mệt, Thoại Miêu luôn cố gắng thu xếp để ở cạnh em trong những chuyến lưu diễn...
PN - Khi con còn bé, tôi vẫn dạy con rằng, phải biết nhường nhịn đồ chơi với bạn, không nên tranh giành, lấy làm của riêng. Thế nhưng, không ít lần, con tôi mếu máo khóc ở một khu vui chơi tập thể nào đó, vì chậm tay chậm chân chẳng kịp “sở hữu” được món đồ chơi nào.
PN - Trên các diễn đàn mạng, đang có nhiều ý kiến bàn luận về việc làm sao để người phụ nữ cân bằng giữa công việc nơi công sở và chăm sóc gia đình. Một ý kiến nổi lên giữa những cuộc tranh luận: cho dù bạn làm gì, kiếm được bao nhiêu tiền, thì mục tiêu cuối cùng vẫn là để xây dựng gia đình hạnh phúc, trong đó sức khỏe và sự an toàn của cả gia đình chính là tài sản vô giá luôn cần được bảo vệ.
Bà mẹ yêu con không bao giờ nói những lời này bởi chúng sẽ khiến trẻ "đau hơn bị đòn".
PNO - Không hẹn mà gặp, các vị khách mời của chương trình Hạnh phúc tuổi già do Hội quán Các bà mẹ (Q.Bình Thạnh) và Hội Người cao tuổi Q.1 tổ chức ngày 29/9 đều chia sẻ bí quyết sống vui, sống khỏe là biết yêu thương và buông bỏ.
PNCN - 30 tuổi, dù nhiều người theo đuổi, Phương vẫn một bóng đi về. Hò hẹn với ai chừng đôi lần là cô trốn biệt. Phương nói: “Ba mẹ mai mối nên tôi phải gặp gỡ họ".
PNCN - Gia đình mình qua những bài tập làm văn của con gái yêu đang học lớp 3.
PNCN - Thật đáng tiếc, khi không thể thỏa mãn lời mời khẩn thiết của người bạn đi cà phê sáng, ăn trưa hay lai rai tâm tình cho bõ những ngày không gặp mặt. Thứ Bảy và Chủ nhật là những “ngày vàng” của bất kỳ ai là công chức. Suốt một tuần ngược xuôi ngoài phố, tiếp nhận hầm bà lằng mọi thứ thông tin náo động của thời cuộc, cuối tuần họ cần yên tĩnh để tìm về bản ngã. Tĩnh tâm soi lại gương mặt mình. Nằm yên lắng nghe hơi thở mình. Lúc ấy, ngại đọc tin nhắn và nghe điện thoại. Dẫu là thông tin cho biết... trúng số độc đắc.
PNO - Con gái ạ, con nên hiểu cho hoàn cảnh của mẹ con đang chịu đựng. Tuy việc mượn danh nghĩa của con để buộc ba phải đưa tiền cho mẹ đã làm tổn thương con, nhưng mẹ con đòi hỏi ba con phải có trách nhiệm với con là chuyện cần thiết, bởi đa số đàn ông thường vô tư lẫn vô tình.
PN - Sau hành trình dài từ Q.3 đến Q.Thủ Đức (TP.HCM), qua hai tuyến xe buýt, bà xách giỏ, xuống xe, đi như chạy về phía Trung tâm Điều dưỡng người bệnh tâm thần Thủ Đức. Thở hổn hển, bà nói với tôi: “Đoạn đường cả cây số, nhưng tôi không đi xe ôm, chừa vài ngàn đồng cho em để nó mừng. Đi nhanh kẻo em chờ ăn, đói bụng. Tôi còn phải sớm quay về lo cho chị hai”.