PNO - Con bị ốm mấy ngày, chồng đi công tác, mẹ chẳng biết xoay xở thế nào. Hỏi con muốn ăn gì để mẹ nấu, đau ở đâu để mẹ xoa dầu, nhưng con chẳng nói chẳng rằng, không cho mẹ đụng vào người, cứ một mực: “Đợi mẹ con về đây đã”. Nhìn con nằm li bì, mẹ sốt ruột nhưng đành đợi mẹ ruột con về đưa con đi khám…
PNO - Những ngày này vào thăm anh trong bệnh viện, ra về tôi luôn cảm thấy thật hạnh phúc, thật nhẹ nhõm trong lòng. Điều đáng ngạc nhiên là sự nhẹ nhõm ấy, hạnh phúc ấy là tôi được “lây” từ anh, một người bệnh mà thời gian sống chỉ còn tính bằng ngày.
PN - Ba tôi là một con sâu rượu. Từ thời con gái, tôi chủ tâm không chọn anh nào thích làm bạn với ma men. Cưới nhau được vài năm, chồng tôi mới… nở rộ cái tật lai rai.
PN - Câu chuyện về sự hy sinh cho con cháu của ông Võ Văn Long đã đưa chúng tôi tìm đến nhà ông ở khóm 1, thị trấn Sông Đốc, huyện Trần Văn Thời, tỉnh Cà Mau.
PN - “Bạn ơi, nhận lấy trái bóng này nhé!”; “Bạn ơi, nhìn tôi và mỉm cười nào”... Mồ hôi đầm đìa, người mệt lả bởi đây là “ca” thứ hai phải… chơi cùng con, chị Trần Thanh Hương (P.Bến Thành, Q.1, TP.HCM) vẫn kiên trì hết cầm quả bóng lăn về phía con đến không ngần ngại leo lên ván trượt, chỉ để thu hút con… nhìn mình. Gương mặt rạng rỡ, chị cho hay: “Dù chậm, nhưng việc điều trị chứng tự kỷ cho các con đang có kết quả khả quan”.
PN - Là một trong những người đầu tiên nghiên cứu, thăm khám và can thiệp hỗ trợ trẻ tự kỷ, tác giả của luận án tiến sĩ “Nghiên cứu nhận thức của trẻ tự kỷ TP.HCM”, Tiến sĩ tâm lý lâm sàng Ngô Xuân Điệp (Trưởng Khoa Tâm lý - Trường ĐH KHXH & NV TP.HCM) đã dành cho Báo Phụ Nữ cuộc trao đổi nhân Ngày thế giới nhận thức chứng tự kỷ 2/4.
PNO - Tình cờ đọc tâm sự của Thiên Lý, tôi chạnh lòng khi nghĩ đến nhà chồng. Dường như tôi cũng đang rơi vào trầm cảm bởi nỗi buồn không thể nói thành lời.
PN - 20g, bà về đến nhà. Dựng chân chống chiếc xe đạp, bà chạy vội xuống nhà sau. Cậu con trai nằm bất động trên giường, nước mắt đang lã chã, thấy mẹ là nở ngay nụ cười. Loay hoay pha sữa đút cho con, bà bất ngờ dừng lại, hỏi: “Chắc nó thấy tui về trễ, biết nhớ nên khóc, biết mừng nên cười.
PN - Tôi về Bắc, nghe tin người anh họ bệnh nặng, liền tới thăm. Anh trùm chăn kín đầu nằm quay mặt vào tường, giọng mệt mỏi: “Tôi mệt quá chú ạ! Giờ chỉ thèm ăn khoai lang nướng”. Chị dâu bảo, anh mắc bệnh tiểu đường nặng lắm, thêm cả bệnh đau dạ dày, sỏi thận… “Lúc khỏe tôi nói anh ấy chẳng nghe. Lúc nào cũng rượu thay nước”. Anh nói với tôi, thèm ly rượu mà vợ không cho uống. Tôi bàn chị dâu, có lẽ anh ấy sắp “đi”, thôi cứ cho anh ấy một ly. Uống xong ly rượu, anh vẫn nói đùa: “Đúng là “nam vô tửu như kỳ vô phong”, rượu ngon thật”.
PN - Má mất lúc tôi còn nhỏ. Ba hay đau ốm nên chị Hai phải gồng gánh nuôi cả nhà. Thân gái nhưng chị Hai không từ những việc nặng nhọc. Chị cuốc đất, đào mương, trèo dừa… thành thạo như đàn ông.
PN - Chỉ một tháng sau đám cưới, mẹ phát hiện mình bị phản bội. Sự kỳ vọng cuộc hôn nhân hoàn hảo khiến mẹ không thể giữ được gia đình.
PNO - Chị đi làm về, vừa dắt xe vào cổng đã nghe tiếng mẹ chồng nói sang sảng ở trong nhà: “Con bé giỏi lắm bà à, nó thua cái Lý đến năm tuổi mà sống biết điều, ngày nào cũng gọi điện thăm hỏi tôi, nghe tôi mệt là gửi thuốc về. Đấy, bữa mồng 8/3, nó gửi vải về để tôi may bộ quần áo này, bà xem có đẹp không…”. Chị lặng lẽ xuống bếp nấu cơm. Dù đã nhiều lần nghe mẹ chồng khen chị dâu nhưng chị không khỏi chạnh lòng…
PN - Vừa dọn về nhà mới, có người “hàng xóm tốt” đã qua dặn dò: “Tụi em cẩn thận nhà đối diện. Họ đi lượm ve chai, suốt ngày lăm le nhà hàng xóm để trộm vặt. Nhất là thằng cháu, ngó nhỏ vậy chứ ăn trộm lẹ tay lắm”.
PN - Còn nhớ cách đây hơn 5 năm, tôi làm chung với một anh đồng nghiệp kỳ lạ. Lạ vì anh rất thân thiện, vui vẻ, nhưng hễ có ai đó đề xướng ăn uống sau giờ làm là anh lập tức thoái thác với đủ mọi lý do. Mặc cho mọi người cố gắng nài nỉ thế nào anh vẫn luôn trả lời bằng những cái lắc đầu. Từ đó, tin đồn về anh bắt đầu rộ lên với nhiều câu chuyện hấp dẫn, ly kỳ. Nào là anh nghèo, anh keo kiệt, anh có bồ nhí nên phải tranh thủ chạy show…
PNO - 1. Khi còn là một cô bé con nhỏ xíu, tôi ước sau này lớn lên cũng có mái tóc dài như mẹ. Mái tóc mẹ óng ả, đen nhánh như nhung. Tôi thích nhất là mỗi lần được mẹ cõng sau lưng, hít hà mùi hương bồ kết, hương bưởi thơm dịu phả ra từ suối tóc của mẹ.
PNCN - Anh kể chuyện quá khứ bằng giọng bình thản, dẫu anh từng bị chìm trong những cơn tuyệt vọng, đến mức nảy ý định quyên sinh. Anh giải thích rằng, có được sự bình thản hôm nay là vì anh còn một mục đích lớn lao. Coi nỗi đau là thử thách của số phận, anh phải sống và nhìn về tương lai.
PNCN - Bị các con đánh đồng giữa chứng rối loạn lo âu với bệnh… tâm thần, từ đó có hành vi bạo lực gây tổn hại đến tinh thần, sức khỏe là câu chuyện đau lòng của bà Võ Thị Nở (ngụ P.Bến Thành, Q.1, TP.HCM).
PNCN - Con trai tôi ly hôn, có vợ khác, giao con gái của nó cho vợ chồng tôi nuôi từ lúc bốn tuổi, đến bây giờ được 17 tuổi. Vợ chồng nó “khoán trắng” việc chăm sóc, nuôi dạy con cho vợ chồng tôi.
PNCN - Vừa có người khen hai cậu con trai của chị ngoan ngoãn, đi làm về là ở nhà, cả đời chẳng đi đâu. Chị lắc đầu, cười buồn bã, bảo chỉ ước gì con cái chịu ra ngoài đi chơi, giao du với bạn bè như con người ta.
PNCN - Ngày mẹ còn bé, để chụp được một tấm hình là một điều xa xỉ, nên mẹ không hình dung được hồi đó mẹ ra sao. Giờ có điều kiện hơn xưa nên mẹ ghi lại tất cả những sự kiện đã diễn ra trong cuộc đời con bằng ảnh và một video clip mỗi tháng.
PN - Con gái Susu của tôi mười tuổi, chiều cao trung bình, vẻ ngoài không đẹp lắm. Susu chưa dậy thì, nhưng tóc dài, da mịn, luôn thơm tho sạch sẽ. Mỗi khi tôi dắt con đi chơi chung với con cái của đồng nghiệp, Susu thường nhận được nhiều lời trầm trồ, khen ngợi là “ra dáng”. Với hai mẹ con tôi, điều này không phải tự dưng hoặc dễ dàng mà có.
PN - Chiếc xe đạp đòn dông có màu nâu đỏ, hay là màu đỏ nhưng vì quá cũ mà ngả sang màu nâu. Sáng nào ba cũng rời khỏi nhà với nó để đến trường.
PNO - Mẹ đã viết rất nhiều điều đẹp đẽ về con trong những cuốn nhật ký xinh đẹp. Trong những cuốn nhật ký đó có lưu giữ biết bao nhiêu hình ảnh, kỷ niệm tuyệt vời từ ngày con chào đời, con lật con lẫy, con chập chững bước đi…