• Mẹ đừng đóng cửa

    15-07-2014 23:30

    PN - Bố đã hẹn về sớm đưa cả nhà đi chơi rồi đột nhiên lại gọi điện báo về muộn không ăn cơm nhà.

  • Bà nội

    15-07-2014 17:23

    PN - Ngày nội còn sống, mỗi khi nhõng nhẽo vòi vĩnh gì đó, tôi thường hay gọi nội là “cô Tư Lành”. Cái tên gọi theo tên ông nội từ thời bà về làm vợ. Còn tên thiệt của bà là gì chắc không ai biết ngoài những người trong gia đình. Mỗi lần nghe tôi gọi như thế, nội cười rồi mắng yêu: “Đồ chó con, chỉ giỏi xạo”, mắng xong lại xoa đầu đứa cháu nghịch ngợm hỏi, thích gì nội cho.

  • Bộ lót ly cảm xúc

    15-07-2014 11:08

    PN - Những chiếc đĩa lót ly bằng thủy tinh dễ vỡ khiến mẹ luôn phải gượng nhẹ, đôi khi bé muốn giúp mẹ rửa ly hay bưng trà tiếp khách cũng không được phép. Để thay đổi màu sắc và giúp bé hạn chế sự vụng về của mình, bố mẹ cùng con làm một bộ lót ly mới bằng vải. Bộ lót ly “cảm xúc” với nhiều màu sắc, được cả nhà chung tay làm sẽ mang lại không khí ấm áp, giúp bé có thêm trải nghiệm về sắc màu, hình khối.

  • Đừng biến con thành… ma men

    15-07-2014 06:50

    PN - Nhờ con đi mua rượu rồi “thưởng” một ly; khoe con trên bàn nhậu, sẵn đó cho nhấp môi… là cách nhiều ông bố đã hại con mình. Việc cho trẻ tiếp xúc sớm với rượu bia sẽ mang đến những hậu quả khó lường.

  • Khi trẻ mất người thân

    14-07-2014 20:20

    PN - Mỗi người có một cách riêng để vượt qua cú sốc của sự mất mát. Phải làm gì để giúp trẻ vượt qua đau buồn? Làm thế nào để trẻ sắp xếp lại những nếp sinh hoạt và kế hoạch cho tương lai? Làm sao để sự ra đi của người thân không làm ảnh hưởng nhiều tới cuộc sống của con trẻ?

  • Toan tính nhỏ nhen

    14-07-2014 17:13

    PN - Công ty cho nhân viên nghỉ mát ở biển. Đây là lần đầu tiên con tham gia một chuyến đi chơi tập thể, lòng nhiều háo hức. Hồi đi học, con âm thầm cự tuyệt những chuyến xa gần, bởi luôn mặc cảm rằng nhà mình nghèo, con chẳng có đồ đạc gì bằng bạn bè, nên không đi, khỏi bị người ta chê cười… Không ít lần con buồn rơi nước mắt khi phải lảng xa những rủ rê bàn bạc chuyện đi chơi hay thư giãn của mọi người xung quanh.

  • Cùng bé yêu thoải mái khám phá thế giới “nhún nhảy”

    13-07-2014 23:11

    PNO - Bạn có biết khi bé cưng thoải mái, bé sẽ thỏa thích nhún nhảy và sáng tạo nên những “vũ điệu” của riêng mình? Ôi, mẹ không thể nhịn cười vì yêu quá từng động tác ngộ nghĩnh của con! Thế giới của những “vũ điệu” hồn nhiên đầy ắp bất ngờ không chỉ giúp bé phát triển về mặt ngôn ngữ, cảm xúc mà còn mang đến những khoảnh khắc hạnh phúc cho cả hai mẹ con.

  • Học là con đường duy nhất

    13-07-2014 20:15

    PNCN - Sinh ra vốn lành lặn như bao nhiêu người khác, nhưng khi được chín tháng tuổi, Trần Thanh Sơn (30 tuổi, ngụ Tháp Chàm, Ninh Thuận) lên cơn sốt co giật rồi bị liệt tứ chi. Từ đó cuộc đời anh gắn liền với chiếc xe lăn. Vượt qua bao khó khăn, nỗ lực học tập, Trần Thanh Sơn vừa nhận hai bằng thạc sĩ.

  • Nỗi lo con dậy thì sớm

    13-07-2014 16:29

    PNCN - Con gái tôi phát triển khá sớm, mới chín tuổi mà cao to, ngực vun, có kinh. Cháu cũng bắt đầu thắc mắc về cơ thể đàn ông - đàn bà, tò mò, để ý chuyện người lớn.

  • Lỗi của mẹ

    13-07-2014 12:04

    PNCN - Sáu tuổi, con có em trai, không phải một cô em gái như con đã hào hứng mong đợi. Lần đầu vào bệnh viện thăm mẹ mới sinh em, con đứng từ xa, lạ lẫm nhìn đứa trẻ đang nằm gọn trên tay mẹ. Con từ chối lại gần để chạm vào mẹ, dù đã mấy ngày, mẹ con mình không được gặp nhau.

  • Hội “3g”

    13-07-2014 07:05

    PNCN - Ba cảm thấy hạnh phúc nhất lúc nhìn Bảo Thi vẽ tranh: đôi môi chúm chím, đôi mắt chăm chú, cái đầu “di động” theo từng nét vẽ. Đặc biệt, con có thể vẽ bằng cả tay trái mà nét vẫn đẹp. “Hội 3G nhà mình nè, dễ thương chưa?” - Thi khoe tác phẩm của mình, miệng cười toét lộ rõ hàm răng “đang hoàn thiện”. Con luôn tự hào về hội 3G nhà mình, 3G là ba gái đẹp: mẹ và hai con gái. Ba cũng thuộc hội 3G với vai trò… người hâm mộ.

  • Những chuyện ở bệnh viện

    12-07-2014 16:45

    PN - Niềm vui sướng hay buồn tủi của người già tùy thuộc nhiều vào mức độ hiếu thảo của con cháu. Người già cần lắm ở con cái sự quan tâm, chăm sóc, cần lắm nụ cười, lời nói dịu dàng... Những chuyện sau xảy ra tại Khoa Cơ xương khớp, Bệnh viện Nhân dân 115 (TP.HCM)…

  • Học từ bạn

    12-07-2014 12:41

    PN - Hầu như mỗi năm con đều đưa về nhà một người bạn và giới thiệu với má đó là bạn thân của con. Má rất vui, và kín đáo quan sát bạn của con với ít nhiều xét nét rồi thở phào, con của má thật là có “mắt xanh”, bạn thân của con thật dễ thương.

  • Bản tin gia đình

    12-07-2014 07:45

    PN - Đã bao giờ bạn nghĩ đến việc làm bản tin gia đình? Có lẽ là chưa, bởi nghe hai chữ bản tin thì nghĩ rất… hoành tráng và khó làm. Tuy nhiên, đơn giản đây chỉ là việc viết lại những câu chuyện vui.

  • Chú dê con bé bỏng của mẹ

    11-07-2014 19:45

    PN - Hôm nay, khuya thật khuya rồi, khi con và bố đang say ngủ, mẹ ngồi tìm và đọc Horoscope của cả nhà. Chà, thế là mẹ phát hiện ra vài điều rất thú vị để chia sẻ với con.

  • Vết chân chim

    11-07-2014 15:32

    PN - Một buổi chiều cùng nhau ngồi xem phim truyền hình, tôi bỗng nhận ra mẹ không còn trẻ. Bởi kèm theo mỗi nụ cười của mẹ là những vết chân chim hằn sâu nơi đuôi mắt. Trước vẻ xót xa của tôi, mẹ đưa tay sờ lên mặt, thở dài gọi đó là dấu khắc của thời gian. Nhưng bố lại ngọt ngào bảo rằng đó chỉ là những gợn sóng nhẹ lăn tăn trên mặt hồ.

  • Con chồng

    11-07-2014 06:50

    PNO - Đi làm về, chưa dắt xe vào sân đã nghe tiếng mẹ tôi hét toáng lên: “Đồ mất dạy, đi khỏi nhà tao ngay lập tức”. Tôi vội vàng dựng chống xe, chạy ngay vào nhà xem chuyện gì đang xảy ra. Cảnh tượng đầu tiên đập vào mắt chính là mẹ tôi đang ngồi bệt dưới sàn nhà, gương mặt đỏ phừng, ướt nhòe nước mắt. Còn thằng Bi – con riêng của chồng tôi – đang dứng nép vào góc tường, tay đang nắm chặt cuộn tiền với ánh mắt hung tợn.

  • Sữa…nước cơm

    10-07-2014 20:20

    PNO - Ngày xưa, nhà tôi nghèo lắm. Khi tôi lên sáu, bố mẹ phải rời quê đi làm thuê kiếm sống xứ xa. Tuổi thơ tôi lớn lên bên ngoại. Nếu như những đứa trẻ đồng trang lứa khác được uống hết loại sữa này đến sữa khác thì danh từ “sữa” trong ký ức của tôi là những bát nước cơm ngọt ngào tình yêu thương của ngoại.

  • Nữ “thủ trưởng” tận tụy

    10-07-2014 16:24

    PN - Căn nhà 32/53 Lê Cảnh Tuân, P.Phú Thọ Hòa, Q.Tân Phú, TP.HCM nhỏ gọn, lúc nào cũng rộn tiếng cười. Tiếng cười của ông nội giỡn với cháu trai, tiếng nạt cưng của bà vợ với ông chồng “nhõng nhẽo” đòi ăn thức này, thức kia.“Bữa nay ăn cháo lòng nghen. Cơm sườn hoài nóng trong người, lại táo bón. Hổng cãi! Quân lệnh như sơn!”. Ông Ba Tình cười, nói với khách như thanh minh: “Bả vậy đó! Từ hồi nào tới giờ là thủ trưởng của tui mà”

  • Ba con đâu?

    10-07-2014 11:08

    PN - Với mẹ, việc chăm sóc con, nuôi dạy con dẫu khó khăn bao nhiêu cũng chẳng nề hà. Thậm chí mẹ còn cảm thấy hạnh phúc. Thế nhưng, dù mạnh mẽ bao nhiêu mẹ cũng không tránh khỏi những lúc cảm thấy cay đắng khi nghe con thỏ thẻ hỏi: “Mẹ ơi, ba con đâu?”.

  • Chỉ mong được má la mắng như xưa

    10-07-2014 07:25

    PN - Má tôi khó tính, chuyện gì cũng khó hài lòng má. Đi làm về, cởi giày ra, thế nào má cũng nhăn mặt: “Hôm nay đứa nào lau nhà mà đi chân nhám sì vậy hả?”. Đến bữa cơm, chén nước chấm thiếu ớt, má cằn nhằn: “Đi chợ có việc nhỏ là trái ớt mà cũng quên thì nhớ cái gì?”. Ghế ngồi xong đứng lên đi chỗ khác mà quên đẩy vô dưới gầm bàn thế nào cũng bị má cho một bài giảng về ý tứ.

  • Khổ vì… Mẹ

    09-07-2014 19:40

    PN - Vì sao em không cằn nhằn anh? Đáp lại cái thắc mắc có vẻ khó tin của tôi, vợ tôi buồn bã nói, nếu bây giờ, em còn la lối này nọ nữa, thì chắc là anh đến phát điên mà thôi. Tôi rơi nước mắt vì xót thương lẫn xúc động khi vợ thấu hiểu hoàn cảnh của mình.

  • Mẹ, con và tủ sách

    09-07-2014 16:31

    PN - "Này con, mình làm thư viện ở nhà nhé!"

  • Mẹ xin lỗi

    09-07-2014 14:25

    PNO - Nhìn hai vạch đỏ mờ mờ trên que thử hiện ra, đầu óc mẹ quay cuồng. Khác với hai lần trước, cảm giác lo lắng cứ bủa vây lấy mẹ. Nếu con ra đời, mẹ sẽ đánh mất cơ hội sau gần mười lăm năm phấn đấu khi cuộc chạy đua vào chức hiệu trưởng đang vào giai đoạn nước rút. Nhưng bỏ con ư? Mẹ nỡ lòng nào khi con đã gần hai tháng tuổi…

  • Bóng mát của mẹ

    09-07-2014 07:10

    PNO - Ba tôi mất năm mẹ hai mươi tám tuổi. Gánh nặng trong gia đình đổ xuống đôi vai gầy guộc của mẹ: một nách ba con nhỏ, phụng dưỡng mẹ chồng và một em chồng đang còn đi học. Đứa lớn là tôi lúc ấy mới chỉ có 5 tuổi. Cuộc sống khó khăn biết dường nào!