PNO - Tôi kết hôn năm 23 tuổi. Chồng và tôi không quen trước với nhau. Ngày ấy, tôi phụ việc ở nhà may nổi tiếng của anh mình. Một khách hàng thường xuyên, đã mai mối cho tôi. Cậu ấy đưa mẹ đến xem mắt tôi, bà thuận ý. Lần thứ hai bà ghé tiệm với người con trai lớn, anh thấy tôi, gật đầu...Sau đó hai bên gia đình nói chuyện cùng nhau và tôi trở thành con dâu của mẹ mà chưa từng có cuộc hẹn hò nào với chồng mình.
PNCN - Con gái lớn của tôi 13 tuổi, cái tuổi dở dở ương ương thật khó bảo. Lời cha mẹ nói với cháu như “nước đổ đầu vịt”, hò hét năm lần bảy lượt mà cháu vẫn không nghe.
PNCN - Con biết không, khi con đến, cuộc sống của ba mẹ đã thay đổi diệu kỳ. Ba mẹ yêu đời hơn rất nhiều mỗi khi được bên con, được nắm tay con bước đi.
PNCN - Trương Huỳnh Ngân, cô bé 19 tuổi bị chứng bệnh ung thư máu quái ác hành hạ, đã qua đời. Cha mẹ, thầy cô giáo, bạn bè và cả những người không quen biết đã cùng tiễn biệt em. Bên cạnh những tiếc thương, đau đớn, ngậm ngùi, nụ cười và đôi mắt thông minh của cô bé trong những ngày cuối trên giường bệnh vẫn sáng lên niềm tin, hạnh phúc, như muốn động viên những người đang được sống trong cuộc sống mà em buộc phải từ giã, rằng hãy sống giùm em tất cả những ngày tháng thanh xuân vừa chớm của cuộc đời.
PNCN - Hai con gái yêu của mẹ mỗi năm học có hai cô giáo. Từ lúc vào lớp cơm nát, đến lớp mầm, chồi lá, lớp 1, lớp 2… các con “nhiều cô” biết bao nhiêu. Cô nào cũng yêu thương, chăm chút, dạy con từng nét chữ, nết người; đút cho con từng muỗng cơm, lo cho con buổi trưa ngon giấc…
PN - Chín giờ sáng, Út đang loay hoay giải quyết mớ sổ sách thì điện thoại reo. Bấm phím trả lời, Út nghe giọng chị dâu nửa reo mừng nửa như… than: “Chị Hai nè. Chết chị rồi Út ơi! Chị có bầu đôi”. Đầu óc chưa… xử lý thông tin kịp, Út đáp theo quán tính: “Là sao chị?”. “Là Út sắp lên chức cô của hai nhóc sinh đôi. Anh Hai vừa đưa chị đi khám xong, ghé bưu điện gọi Út nè”. Tới anh Hai giành máy: “Anh nè, giỏi không, không sinh thì thôi, sinh là phải hai đứa một lần cho khỏi bõ công nghen”. Út không nhớ mình đã reo lên thế nào khi anh Hai kết lời; chỉ biết ngày hôm ấy Út nhìn đâu, làm gì cũng lâng lâng. Mường tượng cảnh anh chị chen nhau trong phòng điện thoại gọi báo tin cho từng người thân ở xa, lòng Út ngập một niềm vui khó tả.
PN - Nghe tin mẹ bị bệnh nan y, con thất thần cả tuần lễ. Tuổi cao sức yếu, khả năng chống chọi bệnh kém, vì thế những ngày còn lại của mẹ, con cảm giác quá ngắn ngủi. Ban đầu, mẹ không mảy may nghĩ mình mắc bệnh. Thậm chí, khi thấy bác sĩ kêu người nhà “nói riêng”, mẹ cứ tưởng bác sĩ chê mẹ già lẩm cẩm, nên dặn con cái phải chú ý việc thuốc thang, bồi bổ cho mẹ.
PN - Mẹ không “kế hoạch” kịp thời nên chị Xu hơn em Quân chỉ một tuổi. Cô chị Hai bốn tuổi này luôn tìm mọi cách ăn hiếp em trai. Ngày nào cha mẹ cũng nhức đầu phân giải xem hai chị em ai đúng, ai sai.
PN - Mẹ sinh con khi mang thai mới được bảy tháng nên con rất yếu ớt và hay bệnh vặt. Mãi đến lúc con ba tuổi, bớt nhõng nhẽo, mẹ mới dám cho đi nhà trẻ. Ba mẹ từng đặt rất nhiều kỳ vọng vào con nên mẹ dạy con học rất nhiều thứ, để vừa rèn sức khỏe, vừa rèn trí tuệ, giúp con sớm bộc lộ năng khiếu.
PNO - Theo dõi chuyên đề "Làm dâu" của Báo Phụ Nữ, tôi cảm thấy thật sự thích thú khi được đọc những dòng tâm sự, những trải nghiệm của các cô, các chị và các bạn. Vì vậy, tôi cũng xin góp vào chuyên mục này câu chuyện làm dâu của mình.
PN - Chiều về thăm nội, ngang qua khu vườn, tôi thấy ông đang ngồi cặm cụi nhổ từng bụi cỏ. Nghe tiếng tôi gọi, nội ngước lên nhìn, nét mặt rạng rỡ. Ngồi xuống bên nội, nhìn những giọt mồ hôi lấm tấm trên trán, tôi xót, trách nội lớn tuổi rồi sao không nghỉ ngơi, nội cười hiền từ, tay vẫn không ngừng dọn cỏ.
PNO - Xếp lại những bộn bề công việc, những ông bố, bà mẹ của 5 gia đình trẻ đã dành cả một ngày thật đặc biệt để cùng các con trải nghiệm tại trang trại bò sữa đạt chuẩn quốc tế GlobalG.A.P của Vinamilk tại Nghệ An. Hãy xem, gia đình MC Phan Anh, BTV Hoài Anh và các gia đình người tiêu dùng khác đã có những phút giây như thế nào nhé!
PN - Khoảng hơn 10g sáng ngày 12/10, chị Lê Thị Thanh Vân (tạm trú ở P.Bình Trị Đông, Q.Bình Tân, TP.HCM) đang cùng một người bạn chở con trai đi siêu thị trở về thì bị một toán người, trong đó có anh Nguyễn Tường Khoa, chồng của chị chặn, đạp ngã xe. Khi vợ đang loay hoay đứng dậy, anh Khoa và người nhà đã giật đứa con lên xe, rồ ga chạy…
PN - “Thầy gì cái thằng tôi?”, ông Trần Thế Đông (Tam Ngọc, Tam Kỳ, Quảng Nam) ngồi bó gối bên cạnh đứa cháu ngoại đang chăm chú học bài, thỉnh thoảng lại lẩm bẩm câu nói ấy. Vợ ông, bà Trần Thị Cẩm Nhung thắp nén nhang lên hai chiếc bàn thờ cạnh nhau, đặt giữa nhà rồi quay sang chồng, chậc lưỡi: “Nói vậy chớ ổng yêu nghề lắm, tối ngày bắt thằng nhỏ ngồi vô bàn để dạy. Phải tội, càng yêu càng đau”.
PN - Mẹ gọi điện sốt sắng hỏi nó ngày bảo vệ luận văn tốt nghiệp để mẹ thu xếp lên dự, nhưng nó ngăn:
PNO - 39 tuổi, không chỉ bận rộn với công việc, anh Wayne Toh, người Úc, còn tất bật trong vai trò làm bố, làm mẹ của bốn con đang ở tuổi nhạy cảm, cần tình thương và sự quan tâm. Bốn năm trước, vợ Toh bỏ đi, một mình anh chăm sóc các con. Đã qua giai đoạn khó khăn nhất, giờ đây, với Wayne Toh, được ở bên các con là niềm hạnh phúc lớn nhất đối với anh.
PNO - Gia đình của tôi có ba anh em, chúng tôi đều học hành đàng hoàng. Dâu rể nhà tôi toàn là cử nhân đại học của các trường công lập uy tín. Vậy mà, dường như cách đối xử giữa các mối quan hệ cha con, mẹ chồng nàng dâu không tương xứng với nền giáo dục đã được hưởng thụ. Mọi người hãy khoan ném đá tôi, hãy nghe tôi trình bày.
PN - Mấy lượt tìm cách “chôm” mật khẩu email, mạng xã hội của cậu con trai không thành, ông bố giả danh bạn chung lớp của con để lập tài khoản Facebook và kết bạn với con, nhưng cuối cùng, cậu ta phát hiện. Thất vọng, bực tức, ông quát: “Tại sao mày loại bố của mày ra trong khi chấp nhận cả thế giới?”. “Mệt quá!”, cậu gắt rồi bịt tai nhưng vẫn phải nghe tiếp: “Mày làm chuyện gì xấu xa nên cứ phải giấu diếm bố mẹ?”. Tương tự không ít bậc phụ huynh khác, chưa một lần ông bố đặt vấn đề theo chiều ngược lại: “Tại sao mình lại bị con tránh xa?”.
PN - Bữa trước về nhà thăm con, ba rất bất ngờ khi thấy tấm ảnh gia đình khổ lớn được treo trang trọng ở phòng khách. Tấm ảnh này có được là do con nằng nặc đòi ba mẹ phải chụp chung trong dịp đám cưới cô Út.
PN - Những năm gần đây, trẻ em vị thành niên phạm tội tăng đột biến, với tính chất hành vi ngày một nghiêm trọng, không chỉ ăn cắp vặt, đánh nhau, gây mất trật tự an ninh xã hội, mà còn có cả những vụ giết người, cưỡng hiếp, buôn bán ma túy…
PN - Tôi nhận thấy trẻ vị thành niên, lứa tuổi học sinh phổ thông thường dễ vi phạm vào các nhóm tội: trộm cắp, cưỡng đoạt tài sản; cố ý hoặc vô ý gây thương tích; làm nhục người khác (lột quần áo bạn, đánh bạn rồi quay clip truyền cho nhau hoặc tung lên mạng…); các tội xâm hại tình dục: hiếp dâm, cưỡng dâm trẻ em… Việc các em vui chơi, đùa giỡn vô tình gây hành vi phạm tội cũng không hề hiếm.
PN - Chỉ trong sáu tháng đầu năm 2014, toàn TP.HCM đã xảy ra 332 vụ phạm pháp hình sự do 482 đối tượng trẻ vị thành niên gây ra. Lớn lên trong gia đình đổ vỡ, thiếu sự dạy dỗ, hơi ấm tình thương; ham chơi, thất học; thích hưởng thụ; đua đòi… là hoàn cảnh, tâm lý chung của hầu hết trẻ phạm tội. Đó là thông tin từ Đề án 4 về “Đấu tranh phòng chống tội phạm xâm hại trẻ em và tội phạm ở lứa tuổi vị thành niên” của Phòng Cảnh sát điều tra tội phạm về trật tự xã hội, Công an TP.HCM.