PN - Cậu là con thứ bảy của ông bà ngoại. Hàng ngày cậu chèo đò chở khách qua sông. Cậu không học hành, tính tình lại vụng về, cục mịch nên con gái trong làng chẳng ai buồn dòm ngó.
PN - Ở tuổi có cháu nội, cháu ngoại nhưng các thành viên trong Câu lạc bộ xe đạp Q.4, TP.HCM vẫn luôn khỏe khoắn, năng động. Việc đạp xe, sinh hoạt, thư giãn đã giúp các "tay đua" ngăn ngừa và chống chọi được các bệnh do tuổi tác….
PNO - Ngày phát hiện mợ tôi ngoại tình bà ngoại đã làm rất dữ. Ngoại chỉ có hai đứa con, mẹ tôi và cậu Út. Ngoại là một bà giáo, cậu mợ Út cũng là giáo viên.
PN - Từ ngày có con, hai vợ chồng chuyển tông gọi nhau là “bố” với “mẹ”. Mọi người xung quanh cũng được lên chức, xưng hô theo con, thành ông bà nội ngoại, cô dì… hết ráo. Ai cũng hớn hở. Riêng hai nhân vật “bố” và “mẹ” thì quay như chong chóng, đến mức dường như không nhận thấy đã lâu, những danh xưng nồng nàn, đẹp đẽ từng dành cho đối phương đã chẳng còn xuất hiện trong câu chuyện của hai vợ chồng nữa rồi.
PN - Mẹ đón hai chị em đi học về, như thường lệ, chị Bông vẫn ríu rít đủ thứ chuyện, còn Mít bỗng dưng im lặng.
PN - Năm nay sắp hết 28 tuổi, nhưng em gái vẫn độc thân vui tính. Ẩn sau nụ cười tinh nghịch “để cho đàn ông chết thèm” là nỗi hoang mang. Em xinh tươi, công việc tốt, qua mấy mối tình, rồi vẫn ở không. Thấy em chăm chút em bé, ngần ngại nhận thiệp cưới bạn bè, né tránh những con đường người ta thường chụp hình cưới… chị hiểu em bắt đầu thèm “ngôi nhà và những đứa trẻ”.
PN - Chị luôn nghĩ là mình hiểu con dâu rất rõ bởi chị biết cô từ khi còn là sinh viên năm thứ nhất. Chị vẫn nhớ cái ngày cô gái tóc ngang vai rụt rè nhấn chuông cửa nhà chị với giọng nói trong trẻo bẽn lẽn: “Dạ cho cháu hỏi có phải nhà mình cần sinh viên dạy kèm?”.
PN - Tôi đến thôn phương cựu, xã Phương hải, huyện Ninh Hải, tỉnh Ninh Thuận hỏi thăm nhà chị Chín Bé mua bán ve chai, mọi người đều biết. Chị Chín nức tiếng khắp vùng không phải vì cái nghề lang thang mua đồ nát mà chính sự vươn lên từ nỗi đau, nghèo khó để nuôi con học hành đỗ đạt.
PNO - Sinh ra và lớn lên trong một gia đình khá giả, cộng với hình thức ưa nhìn, tôi được gia đình đặt nhiều kỳ vọng trong việc lựa chọn bạn đời. Nhưng mãi tôi vẫn “phòng không chiếc bóng”. Người ba mẹ ưng ý thì tôi không hài lòng. Người tôi thấy phù hợp, ba mẹ lại không vừa mắt. Tôi đâm ra chán nản.
PNO - Trung tâm Hoa Kỳ thuộc Tổng lãnh sự quán Hoa Kỳ tại TP.HCM vừa tổ chức buổi tọa đàm: Hành động để góp phần xóa bỏ bạo lực gia đình, với sự tham gia của các khách mời: bà Malikat Rufai - Tùy viên văn hóa Tổng lãnh sự quán Hoa Kỳ; bà Trần Thị Ái Liên - Nhà sáng lập và điều hành tổ chức từ thiện Bạn của bé và Tiến sĩ Nguyễn Thị Hậu - Phó Tổng thư ký Hội khoa học lịch sử Việt Nam.
PN - Một người mẹ ở Đăk Lăk trừng phạt con nghiện game, thường ăn cắp tiền bằng cách suốt một tuần lễ nhốt con vào… chuồng chó. Con nhiều lần trốn học, sau trận đòn đau, người cha ở Hải Phòng lột trần rồi trói con vào trụ điện… Những hình thức phạt con nói trên khiến dư luận xót xa, phẫn nộ. Phẫn nộ, bởi đứa trẻ - chưa nhận thức đầy đủ hành vi sai lầm - đều không đáng nhận lãnh sự trừng phạt này. Xót xa, vì phạt để răn đe, để con “chừa thói tật”, ngoan hơn thì kết quả ngược lại: con bị sỉ nhục, tổn thương. Trên hết, nó cho thấy sự bất lực trong cách dạy con của bậc cha mẹ.
PN - “Huýt sáo đi Bon… kêu tiếng con mèo đi… hắt xì làm sao?”. Mẹ liên tục hối thúc, cổ vũ. Cu Bon vui vẻ làm theo. Hơn một tuổi, chỉ bập bẹ ngọng nghịu vài từ nhưng khả năng bắt chước của Bon rất “có nghề”.
PN - Gặp nhau ở chợ, thấy tôi tay xách tay mang nhưng Thuyền vẫn níu kéo:
PN - Con bé bị bệnh, người ốm nhom, xanh lè, chẳng buồn ăn uống. Chị ở Sài Gòn, đang đứng ngồi không yên, liên hệ khắp nơi kiếm thầy hay chữa bệnh dạ dày cho con thì dì Út gọi vô, giục: “Chị về mà coi, con nhỏ hễ ăn vào là nôn ra, mà thằng bồ nó… nhìn y chang thằng cha nó!”.
PN - Sáng cuối tuần, góc nhỏ nơi quán cà phê quen, giàn thiên lý phủ bóng mát, ngồi nhâm nhi tách trà nóng, tôi thấy lòng mình bình yên. Tiếng sẻ non líu ríu trên đầu đưa tôi trở về miền ký ức xa xưa rất đỗi yêu thương.
PN - Con hay cằn nhằn: “Mẹ cứ ra ngân hàng làm cái thẻ ATM, con chuyển tiền cho mẹ dễ dàng hơn…”. Con nói thế nào mẹ cũng từ chối, với lý do đã lớn tuổi, không biết xài mấy cái thứ rắc rối đó.
PN - Khi đã qua cái tuổi “nhí nhố”, trẻ bắt đầu cảm nhận được dòng chảy của thời gian. Các bé có thể nhớ lại những cuộc vui hoặc nỗi buồn trong quá khứ, nhớ lại màu sắc, âm thanh và hương vị của những lần đi chơi xa với gia đình, hay đơn giản là những lần đi dạo với bố mẹ trong công viên; đôi khi chỉ là một nhân vật trong bộ phim hoạt hình ưa thích của bé.
PNO - Giáo sư Ngô Kiều Nhi: “Sao không để con được là chính mình mà phải cố gắng giống người khác? Sao không để con tự tin sống và phát huy những thế mạnh, bản sắc riêng?”.
PNO - Dù ông bà nội tôi mất đã mãn tang nhưng mỗi khi về nhà chú Út thấy bàn thờ không có bông trái, nhang tàn khói lạnh là ba tôi lầm bầm “Con vợ thằng Út tệ thiệt...”. Mà, cái “con vợ thằng Út” ấy nay đã 52 tuổi rồi, đã làm bà nội bà ngoại rồi chứ ít ỏi gì đâu!
PNO - Mẹ sinh em vào những ngày mùa đông buôn buốt gió, cái lạnh nhưng nhức cứa vào da thịt. Mẹ đau nỗi đau những vất vả, nhọc nhằn chín tháng mười ngày hoài thai ấu nhi, mẹ đau phút giây lâm bồn cồn cào sinh con.
PNCN - Đến giờ này, với mẹ, “tài sản” lớn nhất là các con. Mỗi lần ngồi lật lại những khoảnh khắc của hai con, từ lúc còn tấm bé đến khi trưởng thành, mẹ thấy mình thật hạnh phúc. Dù cuộc đời có gặp khó khăn thế nào, mẹ mong hai con luôn yêu thương, bảo bọc nhau.
PNCN - * Bác sĩ ơi, phần lớn con trai lớp cháu đã có ria mép. Râu ria có phải là tiêu chuẩn để xác nhận đó là một trang nam nhi đúng nghĩa hay không, có “bật mí” về khả năng yêu đương và sức mạnh đàn ông không?
PNCN - Sự phát triển của trẻ tùy thuộc vào nhiều yếu tố. Tôi chỉ đề cập đến vấn đề ăn uống của trẻ. Ai cũng thừa nhận rằng cha mẹ ở thành thị có nhiều kiến thức về nuôi dưỡng con cái hơn cha mẹ ở nông thôn, chất dinh dưỡng bổ sung cần thiết cho trẻ ở thành thị cũng tốt hơn ở nông thôn… Nhưng lại có một nghịch lý: trẻ thành thị biếng ăn hơn trẻ nông thôn. Vì sao?
PNCN - Nếu những lời này được thốt ra từ vẻ mặt hết sức đau khổ của con mình thì các mẹ tính sao? Hẳn nhiều mẹ sẽ đưa ra gợi ý để bé chọn, chẳng hạn như: bún, phở, nui, bánh mì… Cũng sẽ có một số mẹ ra sức dỗ dành để bé chịu ăn hoặc sẽ cương quyết “một ăn - hai nhịn”, không chấp nhận chuyện đòi hỏi ở đây.
PN - Hai nhà cách nhau 300m, thỉnh thoảng người em 93 tuổi lại nhờ con cháu chở vào trong ngõ sâu, tìm gặp người chị ruột 101 tuổi, nói chuyện cho... đỡ thèm. Câu chuyện tuổi già chỉ xoay quanh đám con cháu, dâu rể, mà nói hoài không thấy chán. Mới đây, được Tổ chức Kỷ lục Việt Nam xác nhận kỷ lục “Chị em ruột cao tuổi nhất Việt Nam”, hai cụ bà Đinh Thị Xa (SN 1913) và bà Đinh Thị Long (SN 1921) lại thêm chuyện để rôm rả, rộn ràng.