PN - Can thiệp vào cuộc sống của con, vào mối quan hệ của chúng với bạn bè cùng trang lứa, cố gắng kiểm soát con, chúng ta không biết rằng chúng ta đã thực hiện những sai lầm lớn có thể gây ra những tổn thương.
PN - Mẹ có thai em của con năm 40 tuổi sau khi sẩy thai một lần. Sức khỏe của mẹ rất yếu, bị gan nhiễm mỡ, lại có nguy cơ tiền sản giật. Vào tháng cuối thai kỳ, mẹ phải ở bệnh viện để tiện việc theo dõi. Con trai quen được mẹ chăm bẵm từng li từng tí nên xa con lòng mẹ như lửa đốt.
PN - Dù không nói ra nhưng có nhiều cha mẹ mơ ước con mình sau này lớn khôn được trở thành những người tài giỏi cỡ như Marie Curie, Albert Einstein hoặc Trần Đại Nghĩa, Lương Định Của, Ngô Bảo Châu… Điều này cũng bình thường. Và dù không kỳ vọng thế, họ cũng muốn trước hết con mình phải am tường, hiểu biết về thế giới xung quanh.
PN - * Tuần rồi, con gái tôi đi học về khóc đỏ mắt, vội chạy lên lầu, đóng chặt cửa. Điện thoại của cháu đổ chuông liên tục, lúc sau lại im bặt, có lẽ cháu đã tắt máy, tránh tiếp xúc với ai đó. Tôi và chồng tôi gọi mãi, cháu không mở cửa, đến khi mở thì nói: “Không có gì cả, ba mẹ đừng bận tâm, cứ để yên cho con học bài”.
PN - Đọc những bài tâm sự trên diễn đàn “Làm dâu” tôi thấy mối quan hệ mẹ chồng – nàng dâu muôn đời vẫn phức tạp dù trong thời đại nào. Tôi cũng từng rất lo lắng bởi tôi có đến ba cậu con trai.
PN - Hãy yêu thương má. Hãy làm sao cho má hiểu má được chị em mình yêu thương đến chừng nào. Chắc chắn trong muôn vàn điều má có thể quên bằng trí nhớ thì điều đó má vẫn cảm nhận được bằng trái tim.
PN - Phát hiện Nguyễn Anh Khôi (13 tuổi, kiện tướng cờ vua) có trí nhớ rất đặc biệt từ khi cậu bé mới 16 tháng tuổi, nhưng chị Thanh Thảo, mẹ bé không nghĩ con mình là “thần đồng”. Chị âm thầm quan sát khả năng đặc biệt của con, cùng chồng vun vén, nuôi dưỡng cho đến ngày Khôi gặt hái được những thành công bước đầu.
PN - “Chiều nay, về thăm má”, câu nói ấy đã neo trong đầu từ hơn hai tháng nay, để mỗi sáng trước khi dắt xe đi làm, lại bật lên. Rồi, chiều muộn trở về, lại tất tả trả lời điện thoại “cả nhà ghé má ăn cơm” bằng cái giọng ăn năn “con bận quá”. Và cứ thế, sáng chiều lướt qua thật nhanh. Vẫn cứ neo trong đầu lời hẹn, chiều nay về ăn cơm với má.
PN - Trò chơi đóng vai bác sĩ, lính cứu hỏa, đầu bếp..., hay bất cứ ngành nghề nào mà trẻ thích sẽ là cách để bé thể hiện tinh thần trách nhiệm, cảm nhận niềm vui và giá trị của lao động.
PN - Chị Nguyễn Kim Nguyên xoa đầu con trai, ôm hôn và khen ngợi con đã biểu diễn tốt tiết mục thời trang trong một buổi sinh hoạt của Câu lạc bộ (CLB) Sống cùng tự kỷ (Trung tâm Truyền thông giáo dục sức khỏe TP.HCM). Nhìn một số diễn viên nhí khác đến tiết mục không chịu diễn mà nằm ườn ra sân khấu hoặc chạy lung tung phá rối, giành micro của bạn, hét vang, giật máy ảnh của các phóng viên, chị Nguyên cười ra nước mắt, nói: “Phụ huynh của các bé tự kỷ nặng rất vất vả trong việc chăm sóc, nuôi dạy, cho con hòa nhập. Nếu không may mắn phát hiện sớm, can thiệp sớm cho An Kiên, con trai tôi, thì giờ đây không biết cháu ra sao!”.
PN - Khi những người trẻ dần trở nên tự chủ hơn, hình ảnh người mẹ đã có nhiều thay đổi trong mắt họ. Không ít bạn trẻ kêu ca, phản kháng với cách mà họ được yêu thương, dạy dỗ. Giáo dục, truyền thông cũng tỏ ra không đồng tình với những người mẹ, đặc biệt là những bà mẹ Á Đông bởi sự “tụt hậu” trong việc dạy con tự lập cùng nhiều cách yêu thương sai lầm...
PN - LTS: Chấp nhận thiệt thòi và cay đắng, lặng lẽ hy sinh vì con, một người mẹ nghèo luôn tự hào đã dâng tặng cho đời những công dân tốt, những đứa con hiếu thảo. Tấm lòng của mẹ là áng thơ dịu dàng như vầng trăng. Nhân Ngày của mẹ, Phụ Nữ TP.HCM xin giới thiệu câu chuyện cảm động của một độc giả gửi tặng người mẹ quá cố của anh - bà Phạm Thị Oanh (huyện Ý Yên, tỉnh Nam Định).
PN - Nhân Ngày của mẹ, Hội Quán Các Bà Mẹ (Q.Bình Thạnh, TP.HCM) tổ chức chương trình giao lưu, chủ đề “Yêu nguồn sữa mẹ” vào 8g30 - 11g ngày 10/5 tại Bảo tàng Phụ nữ Nam Bộ (202 Võ Thị Sáu, P.7, Q.3, TP.HCM).
PN - Đọc bài viết “Bữa cơm gia đình” của tác giả Phi Khanh, tôi bỗng thấy chạnh lòng. Tôi cũng từng có những tháng ngày cô đơn lạc lõng, từng khát khao được ăn cơm do chính tay mẹ nấu, từng mong muốn cả gia đình có thể ngồi ăn cùng nhau trong chính ngôi nhà mình. Uớc mơ đơn giản vậy mà có được đâu!
PN - Tôi là con út, trên tôi là một anh và hai chị. Hai chị tôi vốn nấu ăn giỏi và chăm lo tốt mọi việc trong nhà nên tôi là một người rất vô tư với gia đình, đặc biệt là với mẹ tôi.
PN - Vợ chồng tôi ít có dịp ăn cơm cùng nhau. Đó là khi các con đứa vào lớp 3, đứa lớp 1. Tôi bận bịu, chồng tôi tranh thủ nhiều chuyện bên ngoài, nên hiếm khi có bữa cơm chung. Buổi sáng, tôi đưa các con ra ngoài ăn sáng. Trưa, các con ăn ở trường. Chiều, hôm nào mệt thì tạt mua thức ăn sẵn bên ngoài. Về nhà, tôi lấy thức ăn ra tô cho các con, rồi bật ti vi. Các con vừa xem vừa ăn, có vẻ như tụi nhỏ ăn nhanh hơn, và ít cãi nhau như khi ngồi chung mâm. Trong lúc các con ăn tối, tôi làm được một số việc, sau đó tôi “dồn” các loại thức ăn vào một tô cho... khỏe. Chồng tôi thường về trễ, ít khi ăn cơm nhà.
PN - “Tôi không cho rằng số phận mình hẩm hiu, mà chỉ thương các con tôi quá bất hạnh. Tự nhủ không được yếu đuối, mà phải gắng nuôi con bằng mọi giá, đó là cách duy nhất bù đắp lại nỗi đau bệnh tật mà các con đang mang”, anh Đặng Hữu Nghị, 38 tuổi, tạm trú tại P.Bình Hưng Hòa, Q.Bình Tân, TP.HCM trút tâm can.
PN - Một chị bạn tức giận con gái đang học cấp II, chỉ vì chị đọc tin nhắn con gửi, thấy “viết gì lạ hoắc”. Sau khi nhờ người nọ người kia “dịch” là “Mẹ ơi, bạn con mời sinh nhật tối nay, mẹ cho con đi nhé!”, chị quát con suốt từ lúc đón ở trường đến lúc về nhà, dọa sẽ không cho đi sinh nhật bạn.
PN - “Làm thế nào để giúp cha mẹ già được vui? Bác sĩ có những kinh nghiệm riêng gì xin chia sẻ”. Cảm ơn câu hỏi... khó của bạn. Như bạn nói, khi bạn gần đến tuổi “tri thiên mệnh” thì cha mẹ đã U80. Thời gian trôi qua lúc nào vậy?
PN - Em gái tôi lấy chồng về ở một tỉnh bắc miền Trung. Hồi mới yêu nhau, thấy trình độ hai đứa hơi “cọc lệch”, tôi không tỏ ra ủng hộ và cũng chẳng phản đối. Tôi chỉ phân tích cho em thấy rằng vợ học vấn cách biệt với chồng, sau này cuộc sống có thể nảy sinh phức tạp vì đàn ông hay tự ti. Hạnh phúc là do em chọn lựa, gia đình tôi tôn trọng quyết định của em. Thật may, vợ đại học, chồng chưa qua khỏi trường làng, nhưng hai em vẫn thương yêu, tôn trọng nhau. Song, phiền một nỗi, gia đình thông gia lại không như vậy.
PN - Ngày hôm qua trò chuyện với con qua điện thoại rồi, mẹ thao thức cả đêm không ngủ. Biết rằng nơi đó chắc con cũng chẳng thể nào nhắm mắt sau cuộc trò chuyện với mẹ, mẹ trở dậy viết cho con những dòng này, với tất cả tình yêu thương của mẹ. Mong rằng nó đủ dịu dàng, ngọt ngào để làm mềm trái tim đã bị vôi hóa bởi những đớn đau của hai mẹ con mình trong suốt nhiều năm qua.
PN - Ngày mới về chung cư, gặp ai mẹ cũng chào, có khi đi cùng thang máy, hỏi chuyện mới biết người ta là khách. Có lẽ tính mẹ xởi lởi nên mấy chú bảo vệ chung cư thường đùa: Chị đúng là miệng đi trước người. Bố cũng hay tếu táo, về đây ở chưa lâu nhưng nhiều người quý mến.
PN - Em run run lồng vào tay chị chiếc nhẫn mua bằng khoản lương hai tháng thử việc, cúi mặt giấu đi đôi mắt mọng đỏ. Cho đến ngày theo chồng, chị vẫn chưa nhận ra em gái cô đơn và cần đến chị biết chừng nào. Chị hạnh phúc vì lấy người mình yêu, lại được ra riêng cách nhà không xa nên chị còn trêu: “Em đừng khóc, có gì mỗi ngày chị về ăn cơm”.
PN - Rất đông bà con khu phố 12, thị trấn Bình Long, Bình Phước đến thăm viếng nhà anh Hoàng Văn Lê nhân 49 ngày vợ anh qua đời. Chị Loan, vợ anh là một phụ nữ đảm đang, vén khéo, được trong họ ngoài làng yêu mến, cảm phục. Mắc bệnh hiểm nghèo, chị qua đời khi mới 50 tuổi, lúc nhắm mắt xuôi tay còn day dứt vì không được nhìn mặt cậu con trai út. Anh Lê buồn bã, chia sẻ với mọi người: “Tôi ân hận vì không nghe lời vợ. Để bà ấy nhắm mắt khi vẫn bề bộn nỗi lo”.
PN - Có đứa cháu gái lên ba, nhà lúc nào cũng rộn ràng vì những lời nói và hành động đáng yêu của cháu. Ai làm gì, cháu cũng bắt chước làm theo, và thấy gì nói nấy, dù phát âm chưa tròn tiếng.