Tại trại giảm béo, trẻ béo phì sẽ được tập luyện, ăn uống và kiểm tra sức khỏe một cách nghiêm ngặt để giảm cân.
Cho con bú bị chảy ngực, bị đau, ngực nhỏ thì ít sữa... là những quan niệm không có cơ sở khoa học.
Phụ nữ thường được khuyên không nên sinh con muộn ngoài tuổi 35 vì họ có thể gặp nhiều nguy hiểm, bệnh tật hơn.
6 năm đầu đã được chứng minh là giai đoạn vàng cho sự phát triển trí não của bé.
PN - Cứ chiều chiều, trước khoảng sân nhà chú Quân lại rộn rã tiếng đùa nghịch của lũ trẻ. Hôm qua, cuộc chơi đang sôi nổi bỗng dừng lại.
PN - Lương Vy Hân của mẹ lúc này được 18 tháng tuổi, ba mẹ đưa con đi du lịch Đà Lạt. Đây là chuyến đi chơi xa đầu tiên trong đời con. Con gái bé bỏng của mẹ biết thêm một chút về thế giới xung quanh, cảm nhận được nhiều điều thú vị.
PN - Đơn độc trong cuộc chiến với hội chứng tự kỷ không phải là câu chuyện của riêng phụ huynh. Đó còn là cảm nhận của người làm nghề can thiệp, khi phải chật vật loay hoay giữa kỳ vọng và hoài nghi của những “người đồng hành”.
PN - Cha mẹ chia tay, mỗi người đều có cuộc sống riêng, chị em Nguyễn Quỳnh Yến Nhi (lớp 10 trường THPT Tam Phú, Q.Thủ Đức) trở thành ba đứa trẻ bơ vơ, sống nương nhờ bà nội.
PN - Chiều 22/7, ông Nguyễn Thành Long - Giám đốc kỹ thuật, đại diện công ty TNHH Kim cương KITA đã đến báo Phụ Nữ trao 75 triệu đồng, ủng hộ chương trình học bổng “Nữ sinh hiếu học, vượt khó” lần thứ 25 năm học 2015 - 2016. Số tiền này, công ty KITA tặng cho 50 học sinh ở hai tỉnh Tây Ninh và Vĩnh Long.
PN - Sau nhiều lần bàn tính, ông bà quyết định triệu tập cuộc họp gia đình đột xuất để thông báo chuyện “ra riêng” của mình. Dĩ nhiên, tất thảy con cháu đều phản đối kịch liệt.
PN - Vài ngày trước, cảnh sát Houston (Texas, Mỹ) đã bắt chị Laura Browder, mẹ đơn thân của hai trẻ sáu và hai tuổi với cáo buộc “bỏ rơi con” trong khi chị đang nộp đơn xin việc tại một cửa hàng thức ăn nhanh, cách chỗ các con đứng chỉ khoảng 10m.
PN - Sự thiếu hụt kiến thức, thông tin về căn bệnh tự kỷ dẫn lối cho bao nhiêu thách thức, trở ngại vô lý trên hành trình dài dằng dặc của đứa trẻ.
PN - Bất kỳ đứa trẻ nào cũng sẽ có lúc (thường là khi 4-5 tuổi) bắt đầu quan tâm đến khía cạnh tài chính của cuộc sống – chúng muốn tìm hiểu tiền là gì và tiền từ đâu đến, vai trò của tiền trong gia đình là gì, làm sao để có và dùng tiền như thế nào?
PN - Ngày anh dẫn chị về ra mắt, anh em trong nhà đều nhìn chị bằng ánh mắt khinh rẻ, coi thường. Nhiều khi túm tụm lại trò chuyện, họ còn bóng gió ví chị là “đỉa đeo chân hạc”.
PN - Hỏi có bao giờ thấy tủi thân, nghĩ phận mình bạc, chị cười: “Số phận ban cho chị hai món quà vô giá là anh và các cháu. Vậy thì bạc gì nữa em”, chị Trương Thị Kim Diệu (SN 1971, ngụ KP.3, P.Hiệp Phú, Q.9, TP.HCM) nói. Gia cảnh khốn khó, vợ chồng lại “gánh” đủ thứ bệnh trong người, nhưng căn nhà nhỏ của họ chẳng bao giờ thiếu tiếng cười.
PN - Sống với mẹ từ nhỏ, tôi chưa từng thấy mẹ có một người bạn nào dù thân hay sơ, dù lúc còn trẻ mẹ rất đẹp và có nhiều người theo đuổi.
PN - Con bảo sắp đưa người yêu về ra mắt ba mẹ. Mẹ rất vui và sẵn lòng chào đón. Vì con là con trai duy nhất, mẹ không thể không biết con dâu tương lai của mẹ thế nào trước khi cô ấy gia nhập vào đại gia đình chúng ta!
PN - Tìm gặp Dương Thị Thu Hà lúc chiều muộn, thấy em vẫn tất bật phụ mẹ nơi chiếc xe bán nước đầu hẻm. Quán nước lưu động này là kế sinh nhai của chị Trần Thị Phượng, một mình nuôi hai con gái Mỹ Ngân và Thu Hà. Chồng chị Phượng bỏ đi lúc Thu Hà còn trong bụng mẹ, con gái đầu Mỹ Ngân thì mới bốn tuổi. 16 năm qua đều đặn mỗi ngày chị Phượng dọn hàng từ 6g sáng, 19g mới về đến nhà. Hai chị em Hà dần lớn khôn, thay phiên nhau một buổi đi học, một buổi phụ mẹ buôn bán.
PN - Ai đó đã nói rằng hạnh phúc mong manh như nắm cát trong tay người, càng nắm chặt thì cát càng chảy ra, mà buông tay thì chẳng còn gì hết…
PN - Kỳ thi tuyển sinh vào lớp 10 vừa qua, cơ quan tôi có ba chị có con dự tuyển nên không khí chung dường như cũng phập phồng, lo âu và lên xuống theo tâm trạng của mấy chị. Mỗi chị một hoàn cảnh, một kiểu nuôi dạy con nhưng trước những kết quả thi khác nhau, chị nào cũng rơi nước mắt, dù vui hay buồn.
PN - Về ngủ với mẹ. Gần lắm mà sao lo sợ xa xăm quá. Chị thao thức nghe mùi hương chiếu thủy phảng phất ngoài sân, thơm nhàn nhạt dịu dàng. Đêm cuối tháng, trăng cuối mùa, một mảnh hắt hiu.
PN - “Em mong thuốc chữa trị đến được với mọi bệnh nhân, kể cả người nghèo nhất. Nếu giá thuốc không quá đắt đỏ, khan hiếm thì giờ em vẫn còn có mẹ. Em muốn thế giới này đừng bao giờ có đứa bé nào như em, phải lìa xa mẹ”. Đó là ước mơ chắt ra từ nước mắt của em Phan Thị Ánh Tuyết (đường Tôn Thất Thuyết, P.15, Q.4, TP.HCM). Lúc Tuyết mới hai tuổi, mẹ em qua đời vì bệnh ung thư. “Bác sĩ mới trả kết quả khám bệnh, mẹ đã giục cha về vì lịch trình điều trị dai dẳng mà nhà mình lại không có tiền”, lời cha kể cứa vào tim, khiến Tuyết nuôi ước mơ trở thành bác sĩ hoặc nhà nghiên cứu, bào chế thuốc.
PN - Nem cua bể là hương vị quê nhà, là cái cớ để tập trung anh em đồng hương Hà Nội trong những ngày nghỉ, mà cũng là cứu tinh của mẹ Trần Thu Phương khi cậu con trai Nguyễn Trần Gia Khánh không chịu ăn rau.
PN - Tôi từng nhiều lần chứng kiến cảnh cha mẹ la mắng đứa con nơi công cộng. Đó là khi đứa trẻ tò mò nghịch ngợm vật nào đó, bố mẹ theo sau với câu: “Đừng động vào!”, nửa thì thầm, nửa răn đe. Đôi khi còn kèm theo một cái giật tay thật mạnh. Hậu quả của những hành động này là ánh nhìn thất vọng của trẻ, có khi rươm rướm nước mắt. Trong khi đó, ông bố bà mẹ có vẻ vừa xấu hổ, vừa bực mình: “Nếu người ta thấy con nghịch ngợm, họ sẽ cho rằng mình làm cha mẹ dở”.
PN - Vợ chồng em không con nên nuôi đứa cháu ruột cho đỡ hiu quạnh, cuộc sống tạm ổn nhờ dãy phòng trọ cho thuê. Trưa hôm qua, một cô công nhân đang tắm kêu thét lên vì phát hiện có kẻ dòm qua vách nhìn trộm và làm ầm lên. Chuyện vỡ lở, thì ra hầu hết các em nữ ở đây đều gặp phải sự cố này nhưng ngượng nên không dám nói. Chính đứa cháu của chồng em là thủ phạm. Kiểm tra điện thoại, thấy nhiều đoạn clip quay lại cảnh các cô ở trọ tắm rửa, thay đồ, đi vệ sinh. Nó mới 17 tuổi mà hư vậy đó. Nó bị bệnh gì, có chữa được không thưa bác sĩ?