PNO - Vợ đề xuất một chuyến du lịch ngắn ngày dịp tết để giải khuây, chồng gạt phắt đi, nói rằng phải thắt lưng buộc bụng vì đang gánh nợ mua nhà.
| Chia sẻ bài viết: |
Mạnh Cường 04-12-2025 10:36:54
Ở nước ngoài, nhất là những nước phát triển họ không đặt nặng chuyện phải sở hữu nhà rồi cha truyền con nối như mình đâu. Cái gì hay ở họ thì nên học hỏi, tiếp thu. Đừng cố quá thành quá cố bây giờ. Nhịn ăn nhịn mặc mua nhà, lăn ra bệnh tiền đâu mà chữa, sức đâu mà hưởng nữa.
Nguyễn Thu 04-12-2025 10:34:44
Thấy khổ chưa? Lực không có cố mua nhà làm gì cho phải gánh cái nợ cả đời. Cứ như tôi đây này, ở thuê, già thì có lương hưu. Con cái tự lo đời nó, mình chỉ nuôi ăn học. Sống nay chết mai, nhỡ đùng cái lăn ra bệnh hay đột quị thế là chẳng kịp sống cho tử tế ngày nào.
Phạm Tuấn 04-12-2025 10:32:26
Thế giờ không lo kiếm tiền, tích góp trả nợ, nhỡ gãy gánh giữa đường thì ra đê mà ở, chứ ở đó suốt ngày chỉ nghĩ tới chuyện đi chơi.
Phạm Nhật Minh 04-12-2025 10:31:24
Vợ chồng chị nên ngồi lại chia sẻ và bàn bạc với nhau để có giải pháp hài hòa nhất. Chị cũng có lý là cuộc sống cần thư giãn để thêm động lực lao động kiếm tiền. Thế nhưng, anh nhà cũng không sai. Giờ đang nợ nhiều mà chưa dư dả nên anh ấy đặt mục tiêu kiếm tiền lên trước nhu cầu vui chơi.
Trần Ngọc Yến 04-12-2025 10:29:29
Cuộc sống phải biết cân đối cho hài hòa. Nợ nhà tận mấy chục năm mà quan niệm kiểu ông chồng cũng quá cực đoan rồi. Nhà rất cần, nợ phải trả nhưng vẫn phải sống vui vẻ mới có năng lượng và hứng thú cày bừa chứ.
Thắng Nguyễn 04-12-2025 10:27:43
Có cái nhà không sướng hơn mấy thứ vui chơi phù phiếm à?
Trần Vân Thảo 04-12-2025 10:26:11
Chồng bạn nói đúng đấy, hãy ráng nhẫn nhịn vì một mục tiêu lớn hơn cho gia đình. Phải biết hy sinh cái trước mắt để có cái lâu dài to lớn và ý nghĩa hơn chứ. Khi nào khấm khá, có dư thì đi chơi sau cũng được mà.
Nguyễn Đức 04-12-2025 10:24:16
Chị mới là người không biết vun vén lo toan. Đang nợ nần ngập mặt còn đòi đi chơi. Phụ nữ mà hoang thế này gia đình khổ.
Người ngoài chỉ có thể tác động đến hôn nhân khi người trong cuộc cho phép điều đó xảy ra.
Khi quyết định việc này, chồng tôi không hề có một cuộc họp gia đình để bàn bạc, phân chia trách nhiệm cho công bằng giữa các anh em.
Em cũng không nên và không cần níu kéo. Em đang từ chối ly hôn vì uất ức chứ không phải vì còn yêu.
Em không bắt anh ấy xóa sạch quá khứ nhưng cũng không cần ép mình chấp nhận điều khiến bản thân tổn thương chỉ để chứng minh sự rộng lượng.
Hành động tự ý quyết định một việc hệ trọng như vậy mà không hề bàn bạc khiến tôi rơi vào cảm giác hụt hẫng tột cùng.
Em đã mạnh mẽ gánh vác gia đình 15 năm, giờ là lúc em cần mạnh mẽ để bảo vệ mình. Hãy giành lại quyền tự do và quyền được tôn trọng.
7 năm qua anh ấy ở bên em là vì giá trị tâm hồn và con người em, hãy luôn giữ cho mình sự kiêu hãnh đó.
Tôi tự hỏi thiếu gì lúc để gọi mà cô ấy cứ chọn giờ giấc nhạy cảm, lúc gia đình tôi đang nghỉ ngơi, riêng tư như vậy...
Chỉ khi đóng hẳn cánh cửa cũ đã mục nát, chị mới có đủ không gian để đón những luồng gió mới, những niềm vui mới chị xứng đáng nhận được.
Thông thường, người vợ nào cũng mong chồng làm ra nhiều tiền, có thu nhập tốt để lo cho vợ con. Thế nhưng, em lại khác...
Đều từng đổ vỡ và đã bên nhau vài năm nhưng anh vẫn để ảnh vợ cũ công khai trên mạng xã hội, phớt lờ mong muốn được tôn trọng của tôi.
Hãy bù đắp cho con bằng sự quan tâm. Hãy đón con đi chơi, chăm sóc con nhiều hơn vào cuối tuần để san sẻ áp lực thời gian với vợ.
Hôn nhân đồng sàng dị mộng có thể ổn ở khía cạnh kinh tế và công năng nhưng về tâm lý và cảm xúc, nó giống như một quả bom hẹn giờ.
Cuối năm tôi cưới nhưng hiện tôi chỉ muốn hủy hôn vì mỗi lần tôi đến nhà chơi hầu như đều gặp chồng cũ của cô ấy đến thăm con.
Càng níu kéo chỉ càng đẩy cô ấy ra xa hơn, biến em từ một người yêu cũ từng thương thành một kẻ quấy rầy đáng sợ.
Nếu mẹ em hoàn toàn chủ động lựa chọn cuộc sống ấy, dù em thích hay không cũng không thể can thiệp.
Mẹ xin mình cho em trai đến ở nhờ để chuyện lắng xuống, đồng thời kéo dài thời gian để bố mẹ ở quê xoay xở, vay tiền trả nợ cho nó.
Khi phụ nữ nói: "Em không thể cố thêm được nữa" nghĩa là họ đã trải qua một quá trình dài chịu đựng, thất vọng và tự chữa lành trong cô độc.