PNO - Cả nhà vội thuê xe riêng để về. Rời khách sạn, chị biết từ nay mọi thứ đã tắt, chỉ còn bóng đen phủ lên mái nhà chị.
| Chia sẻ bài viết: |
tathuy 05-07-2022 09:11:28
Xin chào bạn. Sự việc của gia đình tôi còn cay đắng hơn nhiều. tôi và chồng kết hôn được 9 năm có 2 cô con gái bé lớn 8 tuổi bé nhỏ 1 tuổi. Chồng tôi vốn có tính trăng hoa, từ khi sinh bé nhỏ tôi thấy chồng ngày càng lạ lẫm và đến đầu tháng 4 vừa rồi mọi chuyện như bong bóng xà phòng trở nên bung bét. Chồng tôi đã nhiều lần dụ dỗ cưỡng ép một bé học sinh lớp 8 ngay cạnh nhà tôi. Tôi sốc nặng đến mức có dấu hiệu tai biến gần như liệt nửa người bên trái. Tôi cũng đã cùng gia đình xử trí sự việc giống như bạn. Thế nhưng đổi lại chồng tôi không được như chồng bạn là biết hối lỗi biết ăn năn.Nngay sau khi giải quyết xong với gia đình nhà hàng xóm chồng tôi quay qua làm đơn ly hôn với tôi. Tôi cực kỳ choàng váng khi ngày càng biết rõ hơn về sự tha hóa trong con người chồng. Thất vọng buồn chán đan xen tôi đã ký đơn sau 2 lần lên tòa. Vợ chồng thuận tình ly hôn, tôi và bé gái nhỏ dọn ra khỏi nhà không một xu dính túi. Hện tại ly hôn chưa đầy 1 tháng, tôi thấy lòng bình yên đến lạ thường. trước đó tôi từng nghĩ đến chuyện chết đi cho khỏi nhục nhã, khỏi phải suy nghĩ... Thế nhưng, tôi từng nghĩ sau ly hôn sẽ phải suy sụp lắm, hóa ra không phải vậy, cũng có thế mình chưa cảm nhận được hết thế nhưng ít nhất bây giờ mình đã bình tâm hơn không dày vò chính mình khi đang còn làm vợ chồng. Mong bạn bình tâm suy nghĩ thấu đáo. nếu có thể tha thứ được hãy tha thứ để chồng còn lối mở trong cuộc sống cho bạn một sự thảnh thơi trong tâm hồn. Còn nếu không thể tha thứ thì hãy quyết đoán để không tự giày vò chính mình như bây giờ, đồng thời cũng không để cho người ta cơ hội đổ lỗi rằng vì vợ con xa lánh mà chồng ngày càng tha hóa. Hãy khẳng định rằng hành động thế nào là từ nhận thức và nhân cách chính người đó. Đừng bao giờ đổ lỗi do ngoại cảnh
Tôi không muốn ai khen tôi quá tuyệt vì đã chấp nhận hy sinh cho công cuộc làm mẹ tuổi 40. Đó là một dạng… mất mát được hợp thức hóa.
Có một giai đoạn trong đời người phụ nữ, người ta gọi là “trẻ đã qua, già chưa tới”. Một khoảng lưng chừng kiểu tạm ổn, nhưng chưa đủ để vô tư.
Xã hội vẫn âm thầm mặc định về vẻ đẹp của sự hy sinh. Phụ nữ sau sinh không chỉ sợ mình xấu xí, mà họ còn sợ... mình quá xinh đẹp.
Thời bây giờ, liệu “đồng cam cộng khổ” có còn là khẩu hiệu dễ được các ông bố bà mẹ ủng hộ nữa không?
Em rất tốt, độc lập, hoàn hảo... nhưng ở bên em, anh không có cảm giác mình là một người đàn ông…
Nếu bạn không yêu để kết hôn, thì việc duy trì mối quan hệ đó có ý nghĩa gì...
Có lẽ điều quan trọng không nằm ở việc ta bao nhiêu tuổi, mà là ta vẫn còn háo hức với những điều mới mẻ, vẫn dám học và dám bắt đầu.
Sự sòng phẳng của các chị em suy cho cùng cũng là một cách tự bảo vệ khỏi những rủi ro...
Mới đây, mạng xã hội dậy sóng trước bài đăng của một chủ tài khoản khi chia sẻ lại những bình luận khiếm nhã từ một bộ phận đàn ông...
Thương con không có một mái nhà, chị vét sạch tiền tiết kiệm, lại vay mượn thêm mua nhà cho con để rồi bản thân phải sống chật vật.
Đám me keo dân dã ấy gắn liền với những mùa hè tuổi thơ của chúng tôi, bên cạnh bụi xương rồng, nhành trứng cá...
Họ ngồi dưới mái hiên nhắc chuyện xưa. Nhìn các bà dì ngồi bên nhau, ít ai biết phía sau những tiếng cười bình dị ấy là cả một đời dâu bể.
Cầm trên tay tờ quyết định ly hôn, ngồi nhìn lại 20 năm hôn nhân, tôi thấy được nhiều hơn mất.
Không phải mọi rung động đều đáng để đi tiếp hoặc cần một cái kết.
Từ vòng tay cha, con cái bước ra đời luôn vững vàng, mặc bao chông gai
Thời gian đầu cà phê có thể làm vui lòng ông và có thể cả bà, nhưng nó chỉ "ồn ào" ban đầu, chứ không phải kết quả của thực lực.
Tôi ám ảnh và xót xa khi nghĩ đến cảnh con mình phải đứng trước tòa. Nên đó cũng là một lý do tôi lần lữa mãi việc ly hôn
Suy cho cùng, điều làm nên ý nghĩa của cuộc đời không phải chúng ta giữ lại được bao nhiêu mà là đã cảm nhận được gì trong những năm tháng ấy.