PNO - Một ngày mẹ chị ra đi, chị nuối tiếc vô cùng. Giá mà chị giàu có một chút, có điều kiện một chút, chị sẽ về thăm mẹ thường xuyên hơn.
Chia sẻ bài viết: |
duc 03-06-2023 20:10:40
Càng già càng nhớ Mẹ.
Vũ thị lan 05-02-2023 16:33:20
Bố mẹ sinh ra 7 chị em.từ lúc nhỏ đã chứng kiến cảnh bố mẹ rất vất vả cự khổ để nuôi các con.vì ngày xưa mà khổ lắm nhà lại đông con nên càng vất vả.thương bố bệnh khớp và vẫn sông nước đánh cá đánh tôm bán lấy tiền nuôi các con.nhớ những lần trời rét bố vẫn đi sông chân bố teo nhỏ lại dần người bố phù ra tối về bố đau bố nhức nhưng bố vẫn làm.rồi cuối cùng bố xa các con năm 54t.thương mẹ từ lúc bố mất một mình mẹ tần tảo lam lũ nuôi chị em con.k 1 lời than phiền.k bao giờ nghĩ đến bản thân.nhớ những lần mẹ dáng người nhỏ nhỏ gặt lúa thông trưa lúc nào cũng lo cho các con .lấy chồng rồi mẹ vẫn lo.tưởng chừng bố xa các con sớm thì mẹ sẽ ở lâu hơn ai ngờ mẹ bị mắc căn bệnh ung thư quáu ác kia.nó dằn vặt mẹ hiền đáng thương của tôi trong những cơn đau cuối cùng mẹ cùng bị căn bệnh đó mà rời ra chúng tôi năm 66t.giờ đây chị em chúng tôi mất cả bố cả mẹ.chỉ còn lại những bóng dáng những kỉ niệm yên áng trong đầu.buồn lắm đau lắm nhớ lắm nhớ đến đau thắt lòng.thấy hối hận vì những gì đã qua.vì mình nghèo k lo dk cho bm gì lúc còn sống.thấy hối hận vì cuộc sống mình có những điều gì buồn cho mẹ biết để mẹ buồn theo biết vậy mình dấu đi cho mẹ đỡ buồn.thấy hối hận nhiều thứ lắm.giờ chỉ biết ước cho tg quay lại nhưng khó lắm .thương yêu bm nhiều.cầu mong bm vẫn còn gì đó vẫn biết con đang suy nghĩ gì
Thuong le 30-10-2021 06:23:51
Bài viết đầy cảm xúc cho những ai không còn mẹ, tôi đọc mà nghẹn cả lòng
Phải chăng khi ta càng ít đòi hỏi sự quan tâm, ta càng dễ bị lãng quên? Hay là chính ta đã vô tình tạo ra cái khuôn khổ ấy cho mình?
Trong lúc trò chuyện vui vẻ, mẹ chồng hỏi tôi: “Con cho mẹ mượn lại 5 cây vàng cưới".
Quyết định ly hôn, Nga muốn dạy cho chồng một bài học.
Có bà mẹ chồng hiện đại, tiến bộ, tôi thấy mình vô cùng may mắn.
Thấy chồng nghỉ việc đã tròn 2 tháng nhưng vẫn chưa lo lắng, hối hả gì, chị Quỳnh quyết định… bàn giao vài thứ...
40 năm bên nhau không cần danh phận hóa ra lại là khoảng thời gian ông bà được sống trọn vẹn với tình yêu.
Tôi căng mắt cỡ nào cũng không nhìn thấy tương lai. Lương tháng nào hết vèo tháng đó.
Nếu không có biến cố đó xảy ra, tôi không biết chừng nào đứa con dâu duy nhất trong nhà mới được má đoái hoài.
“Tùy em chứ, lỡ em hết tiền, lỡ không đúng, lỡ anh nói sai...", cứ như vậy, vợ trở thành người quyết định tất cả mọi việc.
Không tính vụ lợi, cách các cô các bà dùng ân ái để bày sắp bẫy rập với mục đích dễ chấp nhận, hay cả dễ thương, là vô cùng phong phú.
Phá sản, nghiện rượu, gia đình tan nát, ông Phong đã may mắn làm lại cuộc đời nhờ tình yêu thương của con gái.
Mẹ hỏi chị Hai có làm ăn gì không, mẹ cho tiền. Tôi mượn mẹ 50 triệu đồng, mẹ nói muốn làm ăn thì đi vay, ngân hàng thiếu gì tiền.
Không lẽ gần 30 năm ở cùng nhau, anh rể tôi không lần nào để chị có thể thực hiện một phép tính cộng?
Tôi nhận ra hôn nhân cũng cần “tinh gọn” mới có thể hạnh phúc trọn vẹn.
Nếu bị bệnh cứ than, nếu đau cứ khóc, nếu giận cứ nói. Sao phải cố gắng gồng lên làm chi?
Con người kỳ lạ lắm, khi lạc vào bước đường cùng, bản năng sinh tồn sẽ trỗi dậy để cứu lấy mình.
Việc hoạch định rõ ràng cho tuổi già giúp giảm thiểu những chuyện lủng củng đáng tiếc sau này.
Vàng lên trăm triệu đồng một lượng rồi, tiền đâu mà cưới vợ!