PNO - "Hưu non" không thú vị như chị từng nghĩ. Chị bắt đầu thấy mình thừa thãi, như một lữ khách lạc lõng bị chuyến xe tất bật bỏ lại bên đường.
Chia sẻ bài viết: |
Volen 12-12-2023 14:11:41
Có nhiều ngành nghề nặng nhọc hay cần sử dụng các giác quan thì nghỉ đúng tuổi là hay nhất kể cả gia đình có con cháu cần giúp việc.
Những ngành kinh nghiệm như giáo viên, y dược thì không nên nghỉ hưu mà còn sức khoẻ còn cống hiến kể cả 1/2 thời gian khi chưa nghỉ hưu và cần được lãnh cả lương hưu lẫn 1/2 lương như cán bộ đang làm. Điều này rất quan trọng vì lợi ích xã hội và bản thân. 60 tuổi thì cũng nên sống xa con, không phụ thuộc hay chi phối cho con cháu cả kinh tế lẫn sức khoẻ. Chỉ giao lưu gia đình và ai về nhà đó, không can thiệp vào nội bộ bất cứ con cháu nào. Bệnh thì đi viện, thuê người chăm sóc, con rảnh thì đến thăm, không cũng không sao. Sống gần con cháu khoảng 10-20 phút xe là tốt nhất.
Nguyễn Gia Thanh 11-12-2023 19:04:26
Tôi nghỉ hưu "non" sớm 3 năm .Khi nghỉ hưu rồi tôi thấy rất tiếc vì không nghỉ hưu sớm hơn để hưởng thụ tuổi sắp về già và quẳng được cái gánh nặng trong những năm còn làm việc .
Tôi cảm thấy vui vì quyết định nghỉ hưu sớm 3 năm sau hơn 35 năm làm việc !
Lê thị lan Phương 11-12-2023 09:31:14
Nếu như chị nói thì nghỉ hưu tuổi nào cũng vây thôi. Quan trọng là mình tìm đươc niềm vui của mình. Biêt bao nhiêu chuyên để làm tại mình để mình nhàn hạ làm chi. Nếu ngươi băt buộc phải nghỉ chật vật ko có tiền sinh hoat thì lại khác. Còn đủ kinh tế cần nghỉ ngơi sớm thì lại khác. Nói như chị thì người truoc nay làm nội trợ thôi chắc buồn chiu k nổi.
Minhle 10-12-2023 07:51:44
Tôi phải nghỉ hưu sớm vì cty phá sản, 56 tuổi lương hưu đủ ăn tiêu vừa phải nhưng ở nhà rất buồn, tôi lại xin làm ở 1 cty tư nhân, có áp lực mới nhưng phải chấp nhận và thấy thú vị hơn với những áp lực đó, bởi tôi biết nó là động lực của cuộc sống .!.
Phải chăng khi ta càng ít đòi hỏi sự quan tâm, ta càng dễ bị lãng quên? Hay là chính ta đã vô tình tạo ra cái khuôn khổ ấy cho mình?
Trong lúc trò chuyện vui vẻ, mẹ chồng hỏi tôi: “Con cho mẹ mượn lại 5 cây vàng cưới".
Quyết định ly hôn, Nga muốn dạy cho chồng một bài học.
Có bà mẹ chồng hiện đại, tiến bộ, tôi thấy mình vô cùng may mắn.
Thấy chồng nghỉ việc đã tròn 2 tháng nhưng vẫn chưa lo lắng, hối hả gì, chị Quỳnh quyết định… bàn giao vài thứ...
40 năm bên nhau không cần danh phận hóa ra lại là khoảng thời gian ông bà được sống trọn vẹn với tình yêu.
Tôi căng mắt cỡ nào cũng không nhìn thấy tương lai. Lương tháng nào hết vèo tháng đó.
Nếu không có biến cố đó xảy ra, tôi không biết chừng nào đứa con dâu duy nhất trong nhà mới được má đoái hoài.
“Tùy em chứ, lỡ em hết tiền, lỡ không đúng, lỡ anh nói sai...", cứ như vậy, vợ trở thành người quyết định tất cả mọi việc.
Không tính vụ lợi, cách các cô các bà dùng ân ái để bày sắp bẫy rập với mục đích dễ chấp nhận, hay cả dễ thương, là vô cùng phong phú.
Phá sản, nghiện rượu, gia đình tan nát, ông Phong đã may mắn làm lại cuộc đời nhờ tình yêu thương của con gái.
Mẹ hỏi chị Hai có làm ăn gì không, mẹ cho tiền. Tôi mượn mẹ 50 triệu đồng, mẹ nói muốn làm ăn thì đi vay, ngân hàng thiếu gì tiền.
Không lẽ gần 30 năm ở cùng nhau, anh rể tôi không lần nào để chị có thể thực hiện một phép tính cộng?
Tôi nhận ra hôn nhân cũng cần “tinh gọn” mới có thể hạnh phúc trọn vẹn.
Nếu bị bệnh cứ than, nếu đau cứ khóc, nếu giận cứ nói. Sao phải cố gắng gồng lên làm chi?
Con người kỳ lạ lắm, khi lạc vào bước đường cùng, bản năng sinh tồn sẽ trỗi dậy để cứu lấy mình.
Việc hoạch định rõ ràng cho tuổi già giúp giảm thiểu những chuyện lủng củng đáng tiếc sau này.
Vàng lên trăm triệu đồng một lượng rồi, tiền đâu mà cưới vợ!