PNO - Chung quy cũng bởi mẹ tôi luôn giữ thành kiến với phía sui gia của mình, bởi gia đình họ vừa trí thức, vừa có của ăn của để.
Chia sẻ bài viết: |
Ht 10-11-2023 13:57:23
Những người phụ nữ sống 1 mình, hy sinh cả tuổi xuân vì con, họ chỉ biết làm nuôi con. Khi con lớn, lập gđ riêng thì lúc đấy người mẹ già cảm thấy cô đơn, k ai chia se, ức chế. Thiếu quan tâm, chia sẻ, chăm sóc của con cái. Bỗng dưng quay qua so sánh, sân si, khó tính. Bên mẹ nhiều hơn, quan tâm nhiều hơn.
Đông Giang 09-11-2023 07:00:26
Sống ko biết tu nhân tích đức, tính tham sân si biểu hiện quá rõ ràng… một kết cục bất hạnh cho người phụ nữ này
Tùng 08-11-2023 21:31:18
Tìm.ck cho mẹ bạn đi
Hoa Quỳnh Lê quỳnh hoa 08-11-2023 20:26:03
Kiểu ghen ăn tức ở về già cô đơn lạc lõng
Hà 08-11-2023 09:34:21
Mình nghĩ gia đình bạn nên tìm việc gì cho mẹ bạn làm. Đi chùa, đi du lịch. Rảnh quá nên hay tưởng tượng, mình lúc rảnh cũng hay mơ mộng.
Nguyenthinham 08-11-2023 08:12:10
Bà này cho ở riêng ,kiểu đâu mà xấu tính thế rồi con cái tan đàn xẻ nghé có bà mẹ này thôi .
hảo hảo 07-11-2023 18:49:38
bà này sấu tính quá rồi luôn xét nét khó chịu với người hơn mình là một điều không nên một chút nào sao có thể mong người khác tốt với mình được
Dân 07-11-2023 15:39:48
Mẹ bạn vậy mà kg là xấu tính thì là gì! Với thể loại như vậy thì dâu, rể cứ tránh xa là tốt nhất.
M.Y 07-11-2023 13:03:10
Không biết chuyện có thật không ? Chứ tôi đọc mà hình dung bà mẹ này đang sống quãng đời thật nặng nề ! Tôi không nghĩ trạng thái khó chịu, khó ở thường xuyên của bà là từ hoàn cảnh góa bụa, mà đây là bản chất ! Có thể ngày trước ít hơn, rồi giờ cuộc sống mất quân bình, bà tự ti mặc cảm trong so sánh hơn thua nên ngày càng "ghét người hơn ta" ! Cũng là một dạng bệnh tâm lý, có thể nào cần tư vấn với chuyên gia không ?
Người ở lại sẽ ra sao, khi người thân yêu đột nhiên biến mất khỏi cuộc đời chẳng để lại lời nhắn nhủ, dặn dò nào?
Nhìn tôi hôm nay, ít ai nghĩ tôi từng đói khát, thèm làm sao một miếng bánh mì, một ngụm nước mát...
Phải chăng khi ta càng ít đòi hỏi sự quan tâm, ta càng dễ bị lãng quên? Hay là chính ta đã vô tình tạo ra cái khuôn khổ ấy cho mình?
Trong lúc trò chuyện vui vẻ, mẹ chồng hỏi tôi: “Con cho mẹ mượn lại 5 cây vàng cưới".
Quyết định ly hôn, Nga muốn dạy cho chồng một bài học.
Có bà mẹ chồng hiện đại, tiến bộ, tôi thấy mình vô cùng may mắn.
Thấy chồng nghỉ việc đã tròn 2 tháng nhưng vẫn chưa lo lắng, hối hả gì, chị Quỳnh quyết định… bàn giao vài thứ...
40 năm bên nhau không cần danh phận hóa ra lại là khoảng thời gian ông bà được sống trọn vẹn với tình yêu.
Tôi căng mắt cỡ nào cũng không nhìn thấy tương lai. Lương tháng nào hết vèo tháng đó.
Nếu không có biến cố đó xảy ra, tôi không biết chừng nào đứa con dâu duy nhất trong nhà mới được má đoái hoài.
“Tùy em chứ, lỡ em hết tiền, lỡ không đúng, lỡ anh nói sai...", cứ như vậy, vợ trở thành người quyết định tất cả mọi việc.
Không tính vụ lợi, cách các cô các bà dùng ân ái để bày sắp bẫy rập với mục đích dễ chấp nhận, hay cả dễ thương, là vô cùng phong phú.
Phá sản, nghiện rượu, gia đình tan nát, ông Phong đã may mắn làm lại cuộc đời nhờ tình yêu thương của con gái.
Mẹ hỏi chị Hai có làm ăn gì không, mẹ cho tiền. Tôi mượn mẹ 50 triệu đồng, mẹ nói muốn làm ăn thì đi vay, ngân hàng thiếu gì tiền.
Không lẽ gần 30 năm ở cùng nhau, anh rể tôi không lần nào để chị có thể thực hiện một phép tính cộng?
Tôi nhận ra hôn nhân cũng cần “tinh gọn” mới có thể hạnh phúc trọn vẹn.
Nếu bị bệnh cứ than, nếu đau cứ khóc, nếu giận cứ nói. Sao phải cố gắng gồng lên làm chi?
Con người kỳ lạ lắm, khi lạc vào bước đường cùng, bản năng sinh tồn sẽ trỗi dậy để cứu lấy mình.