Duyên nợ

28/09/2015 - 09:28

PNO - Thoa đến thăm, nghe cô than thở chỉ trầm ngâm: “Thiệt là duyên nợ...!”. Cô sực tỉnh, cái duyên cái nợ vẫn đi liền, chẳng tách rời nhau.

Duyen no
Ảnh mang tính minh họa - Nguồn: Internet

Cô biết mình đẹp, biết mình hơn hẳn nhiều phụ nữ khác về nhan sắc cũng như sự thông minh, khéo giao tiếp và cái duyên cuốn hút người đối diện vào những câu chuyện dí dỏm, sâu sắc. Cô còn tự hào về khoản nữ công gia chánh chẳng kém ai. Vì thế, những gã trai “tầm thường” xúm xít bên cạnh, cô nhìn bằng... nửa con mắt!

Nhiều người ngạc nhiên, bảo thiệt là không hiểu nổi! Lắm bà vừa xấu, vừa vụng về lại vớ được ông chồng đẹp trai, giỏi kiếm tiền, biết chiều vợ. Cô ấy hoàn hảo thế mà vẫn “đi sớm về trưa một mình”. Nhưng cũng có người cười nhạt: “Già kén kẹn hom” ấy mà.

Cô biết người ta nói gì sau lưng mình, nhưng chỉ tủm tỉm cười, đầu ngẩng cao hơn xem như chẳng quan tâm gì. Thực ra, chẳng phải cô đề ra chuẩn chiếc gì cao ngất như người ta vẫn bàn tán, nhưng ít ra cũng phải tâm đầu ý hợp.

Không hơn cô được “cả cái đầu” thì cũng... nửa cái, đằng này những kẻ bu quanh, cô cứ thấy bọn họ lãng nhách, ngu ngơ thế nào ấy (mãi sau này ngẫm lại, cô mới hiểu vì bọn họ quá si mê mình nên mới ngơ ngẩn thế).

Vậy nên cô cứ đợi mãi, đến khi đã quá ba mươi mà rốt cuộc, cánh đàn ông lởn vởn quanh cô chỉ còn lại những kẻ lỡ bị “trói giò” cả rồi. Mà, kể cũng lạ, đám đàn ông “có chủ” này lại có một sức hút kỳ lạ...

Hôm rồi Thoa điện cho cô, rủ làm vài ly cho quên bớt sự đời. Cô ngạc nhiên khi cô bạn thân ỉu xìu thông báo đã gửi đơn ly hôn, chỉ đợi quyết định của tòa. “Hai người đẹp đôi, yêu nhau đến thế mà cũng ly hôn sao?”, cô thắc mắc, hỏi bạn sao không ráng mà giữ những gì của mình.

“Những gì của mình ư?”, Thoa cay đắng bảo, trên đời này, ngay cả những gì đang nắm trong tay, tưởng rất chắc cũng chỉ là tạm mà thôi! Một ngày nào đó, như cơn ác mộng, những gì mình đang có bỗng nhiên không còn là của mình nữa. Thoa cũng đã cố đủ kiểu mà những gì của Thoa, rốt cuộc giờ trở thành của người khác mất rồi...

Cô dìu bạn mình, suốt đường về cứ nghe cái giọng nửa tỉnh nửa say, đắng cay, chua chát lẫn bất cần lảm nhảm bên tai: “Đời là thế... Hết duyên... còn giữ làm chi?... hết duyên mình... cho kẻ khác... có duyên!”.

Cả đêm không ngủ, câu nói cay đắng của bạn vô tình làm cô ngộ ra điều gì đó. Cái lý “hết duyên mình - đến duyên người” ấy như vừa mở một lối ra, làm cô trăn trở, thao thức nghĩ đến người đàn ông lâu nay vẫn khiến lòng mình xao động, thổn thức mỗi khi đêm về. Cô như cảm nhận rõ từng hơi thở, từng nhịp đập hối hả trong vòm ngực nở nang ấy.

Anh ta là giám đốc một công ty đối tác, thi thoảng vẫn gặp cô vì công việc. Vóc dáng chuẩn “men”, trí tuệ uyên bác, lối nói chuyện dí dỏm, quan trọng hơn cả, anh si mê cô. Trong những lần trao đổi công việc, anh hay tranh thủ tâm sự với cô.

Anh còn bảo, ông trời sao khéo trêu đùa, đến tận bây giờ mới cho anh gặp cô. Gặp rồi mới biết mình nhầm. Anh “nhầm” từ khi còn rất trẻ, tuổi trẻ bồng bột nên dễ ngộ nhận, anh lý giải về cuộc hôn nhân của mình như thế.

Qua lời kể của “người si mê mình”, cô hình dung vợ anh hơn chồng đến vài ba tuổi, chỉ quanh quẩn trong nhà nội trợ, quán xuyến gia đình nên thiếu cân xứng với anh về nhiều mặt.

Cô nhìn lại mình, nhỏ hơn anh sít soát chục tuổi, là trưởng phòng trẻ trung, xinh đẹp, năng động, hiện đại... Quả là một sự so sánh khập khiễng đến bất nhẫn.

Thế nên mỗi lần bên cô, anh mới nhận ra chính mình. Nghe anh thủ thỉ, cô vừa lâng lâng vui sướng, vừa tiếc sao người đàn ông ấy không là của mình? Nhưng cô cố kìm nỗi khát khao được nép vào vòng tay người đàn ông ấy, sợ mang tội cướp chồng.

Đêm nay, ngẫm chuyện của Thoa, cô chợt nhận ra, hình như sự đời xoay vần theo một quy luật nào đó mà người ta khó lòng cưỡng lại. Đau khổ của người này là hạnh phúc của người kia, mất mát của người này là sự được của kẻ khác.

Số phận đôi lúc trớ trêu, đặt nhầm chỗ nên hai nửa lạc loài vênh nhau, chẳng phải vì thế mà người ta vẫn đưa nhau ra tòa ly hôn để sửa chữa sự nhầm lẫn đó sao? Đau khổ nào rồi cũng nguôi ngoai, nhưng sống với nhau mà không còn tình yêu, chỉ có dằn vặt, khích bác, đấu khẩu mỗi ngày, nỗi đau đó sẽ nhân đôi, nhân ba.

 

news_is_not_ads=
TIN MỚI
  • Chuyện tình cha mẹ tôi: Ba mê rửa chén vì muốn mẹ nghỉ ngơi

    Chuyện tình cha mẹ tôi: Ba mê rửa chén vì muốn mẹ nghỉ ngơi

    20-12-2024 06:34

    Mấy chục năm qua, chị em tôi đã quen thuộc với hình ảnh ba vào bếp. Ba tình nguyện làm "người đam mê rửa chén" vì ba yêu gia đình.

  • 70 tuổi, cha tôi vẫn miệt mài làm rẫy giữ đất

    70 tuổi, cha tôi vẫn miệt mài làm rẫy giữ đất

    19-12-2024 17:54

    Mỗi lần nghĩ đến hình ảnh cha già cặm cụi đi cắt cành, bón phân, kéo ống nước tưới cây, tôi thấy lòng đau như ai cắt từng khúc ruột.

  • Xuân… nhặt

    Xuân… nhặt

    19-12-2024 06:46

    Nhà không rộng, chỉ có khoảng ban công là có thể nuôi cây. Vậy là ba cứ đem cây về chăm sóc, tưới tắm, nâng niu.

  • Tôi đi thuê người yêu

    Tôi đi thuê người yêu

    18-12-2024 17:05

    Tại TPHCM, có một dịch vụ được chào mời vừa công khai lại vừa kín đáo: dịch vụ của những người yêu thuê giờ.

  • Tuổi ăn đám cưới, tuổi viếng đám tang

    Tuổi ăn đám cưới, tuổi viếng đám tang

    18-12-2024 10:30

    Tôi nhận ra, ở độ tuổi ngấp nghé 50 của mình, tôi đi viếng đám tang nhiều hơn những đám, tiệc khác.

  • “Tạm ứng” gối chăn

    “Tạm ứng” gối chăn

    18-12-2024 06:17

    Trong công việc, cuộc sống, người ta có thể tạm ứng nhiều thứ, nhưng tạm ứng gối chăn sẽ để lại nhiều hậu quả khó lường.

  • Chỉ đường cho hươu: Yêu người hơn tuổi

    Chỉ đường cho hươu: Yêu người hơn tuổi

    17-12-2024 18:37

    Lòng con canh cánh về mối tình ngang trái của mình. Mỗi khi nghe ai đó nói “phi công trẻ”, “hồng hài nhi”… là con lại chộn rộn, mắc cỡ.

  • Ai rồi cũng tập thể thao: Bước ngoặt huy hoàng trong công cuộc tập luyện của tôi

    Ai rồi cũng tập thể thao: Bước ngoặt huy hoàng trong công cuộc tập luyện của tôi

    17-12-2024 12:48

    Bạn thuyết phục ròng rã mấy tháng trời. Bạn bảo sẽ cùng tôi đi bộ về đích để tôi không thấy ngại.

  • Chữ hiếu trong kinh doanh

    Chữ hiếu trong kinh doanh

    17-12-2024 08:51

    Tôi thích được ngồi nghe mẹ kể chuyện xưa, được ăn cơm với mẹ, được cùng mẹ đi thăm bà con… Mấy món mẹ nấu là ngon nhất thế giới.

  • Trăm năm trong cái nắm tay

    Trăm năm trong cái nắm tay

    17-12-2024 06:03

    Người ta có thể dễ dàng đến bên nhau, nhưng liệu có bao nhiêu người đi được cùng nhau tới tuổi xế chiều?

  • “Siêu xe” của ông nội

    “Siêu xe” của ông nội

    16-12-2024 16:19

    Chiếc “siêu xe” của ông nội đã theo chủ nhân được gần 15 năm. Mỗi ngày, ông luôn dành thời gian chăm chút nó, như người bạn đồng hành đáng tin cậy.

  • Lời nói như dao

    Lời nói như dao

    16-12-2024 13:03

    Cần tránh những lời nói xúc phạm, miệt thị, thay vào đó là những lời nói lịch sự, tôn trọng, góp phần xây dựng mối quan hệ.

  • Trẻ em cần thế giới thật đầy yêu thương

    Trẻ em cần thế giới thật đầy yêu thương

    16-12-2024 06:21

    Các nghiên cứu đã chứng minh trẻ em cần được neo giữ trong thế giới thật, quan hệ thật, trách nhiệm, tình yêu thật. Hoạt động ảo không thể thay thế được.

  • Khoảnh khắc dài nhất

    Khoảnh khắc dài nhất

    15-12-2024 17:58

    Chỉ cần gặp mẹ, được ngồi gần mẹ, mọi chênh chao, chơi vơi, xáo trộn đều được lắng xuống, chữa lành.

  • Ngoại vẫn chắt chiu những hạt mè

    Ngoại vẫn chắt chiu những hạt mè

    15-12-2024 16:54

    Có lẽ vì vị mè ướp đẫm mồ hôi của ngoại, cũng có thể vì khói bếp thân thương làm thơm chén cơm nóng hổi quyện cùng vị muối mè mằn mặn.

  • Con bình thường hay đặc biệt?

    Con bình thường hay đặc biệt?

    15-12-2024 06:48

    Mong con thông minh vượt trội hay chỉ cần con khỏe mạnh, bình thường, câu trả lời của bạn là gì?

  • Ngưng đổ lỗi!

    Ngưng đổ lỗi!

    14-12-2024 19:37

    Người luôn tự coi mình là nạn nhân hiếm khi nhận ra lỗi của chính mình, cũng khó có cơ hội nhận ra khả năng của bản thân khi cố gắng.

  • Mẹ chưa bao giờ xa tôi

    Mẹ chưa bao giờ xa tôi

    14-12-2024 15:48

    Sau bao nhiêu năm cách lòng, tôi đã thật sự hiểu mẹ, hiểu rằng mẹ có những lý do để rời xa ba, nhưng chưa bao giờ mẹ rời xa tôi.