Chia sẻ bài viết: |
Bùi Minh Đức 29-09-2023 21:02:49
Nên ly hôn , dó là sáng suốt vì con người đó không thể cải tạo được nữa rồi .
Ngõ cụt 29-09-2023 19:27:13
Nên nhé bạn, ngày và luôn
Dolphinnguyen 29-09-2023 14:37:31
Vợ như vậy, ai có thể la rầy và nói cô ấy nghe thì bạn nhờ. Còn không thì ly hôn gấp. Bạn sẽ dành được quyền nuôi con vì số nợ hiện giờ sẽ khiến cô ấy không có quyền nuôi con. Tuyệt đối không mềm lòng, bắt cô ấy trợ cấp nuôi con, không có thì ghi nợ chứ không phải ly hôn rồi là phủi tay vô trách nhiệm. Bạn không có trách nhiệm trả nợ cho cô ấy vì tiền cô ấy mượn không dùng cho gia đình. Tuyệt đối không đưa cô ấy tiền dù ít, để cô ấy đói đầu gối phải bò. Chỉ cho cô ấy gặp con khi có mặt bạn, không giao con cho cô ấy , coi chừng cô ấy sẽ dạy hư mấy đứa nhỏ.
Trương Mỹ Hương 29-09-2023 08:03:53
Vợ của bạn sa đà không kiểm soát được thú vui mua sắm thả ga cũng có một phần trách nhiệm của bạn. Tại sao khi biết cô ấy xài tiền quá tay, bạn không nên giao tiền lương cho vợ giữ, nên nói chuyện nghiêm túc để ngăn chặn… Giờ thì biết trách ai đây. Việc cấp bách bây giờ là bạn nắm giữ tiền và kiểm tra sự tiêu pha. Còn nắm giữ tài sản nhà cửa là việc tế nhị, phải thuyết phục.
Nguyễn xiêm 28-09-2023 17:26:39
Đúng là vk bạn tiêu như phá, tình hình kinh tế khó khăn kiếm được đồng tiền không hề đơn giản, nên biết trân trọng công sức của mình.
Nhìn tôi hôm nay, ít ai nghĩ tôi từng đói khát, thèm làm sao một miếng bánh mì, một ngụm nước mát...
Phải chăng khi ta càng ít đòi hỏi sự quan tâm, ta càng dễ bị lãng quên? Hay là chính ta đã vô tình tạo ra cái khuôn khổ ấy cho mình?
Trong lúc trò chuyện vui vẻ, mẹ chồng hỏi tôi: “Con cho mẹ mượn lại 5 cây vàng cưới".
Quyết định ly hôn, Nga muốn dạy cho chồng một bài học.
Có bà mẹ chồng hiện đại, tiến bộ, tôi thấy mình vô cùng may mắn.
Thấy chồng nghỉ việc đã tròn 2 tháng nhưng vẫn chưa lo lắng, hối hả gì, chị Quỳnh quyết định… bàn giao vài thứ...
40 năm bên nhau không cần danh phận hóa ra lại là khoảng thời gian ông bà được sống trọn vẹn với tình yêu.
Tôi căng mắt cỡ nào cũng không nhìn thấy tương lai. Lương tháng nào hết vèo tháng đó.
Nếu không có biến cố đó xảy ra, tôi không biết chừng nào đứa con dâu duy nhất trong nhà mới được má đoái hoài.
“Tùy em chứ, lỡ em hết tiền, lỡ không đúng, lỡ anh nói sai...", cứ như vậy, vợ trở thành người quyết định tất cả mọi việc.
Không tính vụ lợi, cách các cô các bà dùng ân ái để bày sắp bẫy rập với mục đích dễ chấp nhận, hay cả dễ thương, là vô cùng phong phú.
Phá sản, nghiện rượu, gia đình tan nát, ông Phong đã may mắn làm lại cuộc đời nhờ tình yêu thương của con gái.
Mẹ hỏi chị Hai có làm ăn gì không, mẹ cho tiền. Tôi mượn mẹ 50 triệu đồng, mẹ nói muốn làm ăn thì đi vay, ngân hàng thiếu gì tiền.
Không lẽ gần 30 năm ở cùng nhau, anh rể tôi không lần nào để chị có thể thực hiện một phép tính cộng?
Tôi nhận ra hôn nhân cũng cần “tinh gọn” mới có thể hạnh phúc trọn vẹn.
Nếu bị bệnh cứ than, nếu đau cứ khóc, nếu giận cứ nói. Sao phải cố gắng gồng lên làm chi?
Con người kỳ lạ lắm, khi lạc vào bước đường cùng, bản năng sinh tồn sẽ trỗi dậy để cứu lấy mình.
Việc hoạch định rõ ràng cho tuổi già giúp giảm thiểu những chuyện lủng củng đáng tiếc sau này.