PNO - Khi những mong muốn của vợ chồng khác nhau, thì giữa hai người cần phải có sự bàn bạc với nhau trên tinh thần thấu hiểu và thông cảm.
Chia sẻ bài viết: |
Khánh Lê 07-06-2024 11:17:11
Thời nào rồi mà phải nhất định có con trai mới đúng chuẩn gia đình hạnh phúc?
Hiền Trang 07-06-2024 11:12:16
Chị Hạnh Dung nói đúng, cái câu ko chịu đẻ thì ra ngoài kiếm người khác đẻ, nghe rất tệ bạc.
Nhân Duyên 07-06-2024 06:11:36
Bảo anh ta tự đi mà đẻ lấy!
Mỹ Hà 07-06-2024 06:10:04
Dọa như thế có nghĩa là có nghĩ đến?
Thanh Hà 07-06-2024 05:48:59
Bó tay vời lời dọa của anh chồng.
Makisan 06-06-2024 22:34:21
Chồng chị đã đe dọa như thế thì chị càng không nên đẻ. Anh ta chỉ xem chị là cái máy đẻ thôi chứ thương gì mẹ con chị. Hai con gái chị cũng chẳng cần người cha sẵn sàng vứt bỏ chúng nó vì một đứa em trai chưa tồn tại. Chị càng phải độc lập tài chính ngay lúc này và chuẩn bị tinh thần cho tình huống xấu nhất.
Hãy quan sát, hãy ở thật gần, hãy lắng nghe con mình, nhưng vẫn phải giả vờ như không can thiệp, không làm áp lực.
Có một may mắn là con cái luôn có khả năng cảm nhận được tình yêu thực sự của ba mẹ đằng sau sự “thiếu công bằng” đó.
Em chỉ còn một cách duy nhất, là tự quyết định điều mình cần làm đối với đứa con em đang mang trong bụng.
Mẹ có thể không hiểu hết khó khăn ở môi trường làm việc của em, nhưng mẹ sẽ luôn bảo vệ em. Em hãy chia sẻ câu chuyện, xin mẹ lời khuyên.
Khi trong lòng còn nhiều tổn thương, ở bên cạnh nhau bình yên đã khó, huống gì là phát triển những điều mới mẻ tốt đẹp và hy vọng?
Em chọn sai người và nỗ lực sai đối tượng, kiểu như ông bà nói "Tưởng giếng sâu anh nối sợi dây dài/ Ai ngờ giếng cạn anh tiếc hoài sợi dây".
Tốt hơn cả là em hãy cứ im lặng quan sát, nghe ngóng, và có những cách để phòng xa mà thôi.
Đứa bé là một gắn kết sâu sắc của em đối với cuộc sống. Hãy làm quen với suy nghĩ này từ việc gửi quà cho bé, giữ liên lạc với chị.
Nuôi dạy một đứa con tự kỷ đã là cả một cuộc chiến đấu kinh khủng, nuôi dạy một đứa trẻ tự kỷ không phải con mình lại còn kinh khủng hơn.
Có một câu người ta thường hay nói, mà trải qua thực tiễn, cô Hạnh Dung cũng tin là đúng: "Cha mẹ không thắng được con cái bao giờ".
Chị đừng đổ lỗi, đừng bào chữa, đừng thanh minh, hãy thể hiện mong muốn một cách chân thành được cùng chồng làm lại từ đầu.
Tết sẽ không vất vả nếu em và các con cùng phụ vợ, phụ mẹ việc nhà. Tết cũng là dịp đoàn tụ gia đình, là ký ức đẹp của các con.
Mong cho con đường trở về với chồng con của chị vẫn còn đó, mong sao lòng bao dung và kiên nhẫn của anh ấy vẫn còn.
Nếu chồng chị là người có hiểu biết, có lương tâm và có cảm xúc, anh không thể nào phản đối việc làm đúng đạo lý, đạo nghĩa của chị.
Hãy để mọi chuyện yên lặng ở đó, rồi từ từ hai người lại tiếp tục nói chuyện với nhau, xem có thể làm gì tốt hơn cho cuộc sống của mình.
Những chuyện khó nói liên quan đến ăn uống này vẫn là chuyện nhỏ. Nếu em để tâm một chút và khéo léo tìm cách thích nghi, em sẽ hòa nhập được
Chị hãy chấp nhận việc đã qua, và tự an ủi dẫu sao vẫn còn may mắn là giúp con gái chị nhận ra những vấn đề trong quan hệ của cháu.
Thay vì nơm nớp chờ đợi một tai họa tất nhiên sẽ xảy ra, hãy tự mình thú nhận với chồng, cầu xin anh một sự tha thứ.