PNO - Hôm nào chồng đi nhậu về trễ, cô không trông chờ, mà còn trút được gánh nặng vì không phải vừa ăn vừa chịu trận.
Chia sẻ bài viết: |
Jennynguyen 19-05-2023 08:30:05
Đây là khác biệt về văn hoá gia đình. Nói thật, một người nhã nhặn lịch sự và có văn hoá(là văn hoá trong sinh hoạt), nói nôm na là cách sống cách hành xử trong cuộc sống đời thường) , không phải bằng cấp học vấn (nhiều người bằng cấp cao nhưng vẫn thiếu văn hoá). Khác biệt về cách sống là hố sâu ngăn cách lớn nhất khiến 2 con người không thể hoà hợp hoàn toàn... Bởi vậy mới cí câu: nồi nào úp vung nấy...
Thoa 13-05-2023 06:57:53
Tôi cũng trong hoàn cảnh của bạn. Lúc đầu còn cố uốn nắn, nói gần nói xa nhưng chồng tôi chẳng sửa lại còn cãi nhau. Vợ chồng tôi là trí thức, xuất thân từ nông thôn nhưng ngay từ nhỏ tôi được bà nội dạy”ăn trông nồi, ngồi trông hướng “nên khi gặp người chồng có nết ăn xấu tôi chán lắm. Thời chúng tôi tìm hiểu chẳng được ăn với nhau bữa cơm nào nên không biết gì ( chúng tôi đều đã U70, U80 rồi)
Quyết định ly hôn, Nga muốn dạy cho chồng một bài học.
Có bà mẹ chồng hiện đại, tiến bộ, tôi thấy mình vô cùng may mắn.
Thấy chồng nghỉ việc đã tròn 2 tháng nhưng vẫn chưa lo lắng, hối hả gì, chị Quỳnh quyết định… bàn giao vài thứ...
40 năm bên nhau không cần danh phận hóa ra lại là khoảng thời gian ông bà được sống trọn vẹn với tình yêu.
Tôi căng mắt cỡ nào cũng không nhìn thấy tương lai. Lương tháng nào hết vèo tháng đó.
Nếu không có biến cố đó xảy ra, tôi không biết chừng nào đứa con dâu duy nhất trong nhà mới được má đoái hoài.
“Tùy em chứ, lỡ em hết tiền, lỡ không đúng, lỡ anh nói sai...", cứ như vậy, vợ trở thành người quyết định tất cả mọi việc.
Không tính vụ lợi, cách các cô các bà dùng ân ái để bày sắp bẫy rập với mục đích dễ chấp nhận, hay cả dễ thương, là vô cùng phong phú.
Phá sản, nghiện rượu, gia đình tan nát, ông Phong đã may mắn làm lại cuộc đời nhờ tình yêu thương của con gái.
Mẹ hỏi chị Hai có làm ăn gì không, mẹ cho tiền. Tôi mượn mẹ 50 triệu đồng, mẹ nói muốn làm ăn thì đi vay, ngân hàng thiếu gì tiền.
Không lẽ gần 30 năm ở cùng nhau, anh rể tôi không lần nào để chị có thể thực hiện một phép tính cộng?
Tôi nhận ra hôn nhân cũng cần “tinh gọn” mới có thể hạnh phúc trọn vẹn.
Nếu bị bệnh cứ than, nếu đau cứ khóc, nếu giận cứ nói. Sao phải cố gắng gồng lên làm chi?
Con người kỳ lạ lắm, khi lạc vào bước đường cùng, bản năng sinh tồn sẽ trỗi dậy để cứu lấy mình.
Việc hoạch định rõ ràng cho tuổi già giúp giảm thiểu những chuyện lủng củng đáng tiếc sau này.
Vàng lên trăm triệu đồng một lượng rồi, tiền đâu mà cưới vợ!
Những đứa con được cha mẹ trải sẵn thảm êm dưới chân, chưa từng bước đi trên sỏi đá, liệu có hạnh phúc như cha mẹ mong đợi?
Gia đình là bến đỗ bình yên nhưng cũng có khi là ngọn nguồn giông bão.