PNO - Cực chẳng đã, người vợ mới phải ra tận chỗ ăn chơi của chồng để gọi về, đổi lấy không ít nhục nhã, mệt mỏi.
Chia sẻ bài viết: |
Tuyết Đinh 18-04-2023 16:26:25
Ngày xưa tôi cũng gặp trường hợp này, chỉ xem bạn bè là nhất đến khi sa cơ thất thế vẫn nghinh ngang, cuối cùng li dị, 20 năm sau quay về định hàn gắn, tôi cười đổ li nước xuống đất bảo hốt vô cho đầy tôi sẽ quay về thế là quê quá bỏ đi. Bây giờ mẹ con tôi sống hạnh phúc.
nguyen van ngoc 13-04-2023 08:22:01
Bó tay với người đàn ông này. Đời này chắc Cô gái bất hạnh rồi. Chắc kiếp trước nợ chàng trai này chưa trả hay sao ? Thực bó tay với cả các Bạn, ngưu tầm ngưu, mx tầm mã thôi mà!
Minh Triết 13-04-2023 08:20:03
Đúng nghĩa câu các cụ nói "đàn ông như cái gậy của thằng ăn mày". Nhìn anh chồng và đám bạn là thấy cô vợ còn khổ dài dài.
Hôn nhân đổ vỡ và stress sau sinh đẩy tôi đến với rượu, rồi sa vào cờ bạc. Nợ chồng nợ, số tiền tôi phải trả lên đến gần 500 triệu đồng.
Ai nấy nhận ra, những gì chúng tôi gặp chẳng là gì so với những đau thương, mất mát đồng loại đang gánh chịu.
Đến tuổi nào đó, khi đã dày dạn sự trải nghiệm, ta nhận ra: để mọi thứ về ngưỡng bình thường đôi khi đã là mơ ước.
Người ở lại sẽ ra sao, khi người thân yêu đột nhiên biến mất khỏi cuộc đời chẳng để lại lời nhắn nhủ, dặn dò nào?
Nhìn tôi hôm nay, ít ai nghĩ tôi từng đói khát, thèm làm sao một miếng bánh mì, một ngụm nước mát...
Phải chăng khi ta càng ít đòi hỏi sự quan tâm, ta càng dễ bị lãng quên? Hay là chính ta đã vô tình tạo ra cái khuôn khổ ấy cho mình?
Trong lúc trò chuyện vui vẻ, mẹ chồng hỏi tôi: “Con cho mẹ mượn lại 5 cây vàng cưới".
Quyết định ly hôn, Nga muốn dạy cho chồng một bài học.
Có bà mẹ chồng hiện đại, tiến bộ, tôi thấy mình vô cùng may mắn.
Thấy chồng nghỉ việc đã tròn 2 tháng nhưng vẫn chưa lo lắng, hối hả gì, chị Quỳnh quyết định… bàn giao vài thứ...
40 năm bên nhau không cần danh phận hóa ra lại là khoảng thời gian ông bà được sống trọn vẹn với tình yêu.
Tôi căng mắt cỡ nào cũng không nhìn thấy tương lai. Lương tháng nào hết vèo tháng đó.
Nếu không có biến cố đó xảy ra, tôi không biết chừng nào đứa con dâu duy nhất trong nhà mới được má đoái hoài.
“Tùy em chứ, lỡ em hết tiền, lỡ không đúng, lỡ anh nói sai...", cứ như vậy, vợ trở thành người quyết định tất cả mọi việc.
Không tính vụ lợi, cách các cô các bà dùng ân ái để bày sắp bẫy rập với mục đích dễ chấp nhận, hay cả dễ thương, là vô cùng phong phú.
Phá sản, nghiện rượu, gia đình tan nát, ông Phong đã may mắn làm lại cuộc đời nhờ tình yêu thương của con gái.
Mẹ hỏi chị Hai có làm ăn gì không, mẹ cho tiền. Tôi mượn mẹ 50 triệu đồng, mẹ nói muốn làm ăn thì đi vay, ngân hàng thiếu gì tiền.
Không lẽ gần 30 năm ở cùng nhau, anh rể tôi không lần nào để chị có thể thực hiện một phép tính cộng?