30 năm trôi qua, mẹ tôi vẫn thỉnh thoảng mặc lại chiếc áo dài ngày xưa, như cách giữ gìn những kỷ niệm đẹp về một thời đã qua.
Ông bà sống với nhau như đôi bạn nhảy, cứ ông tiến lên, bà lùi lại, bà tiến lên, ông lùi lại, nhịp nhàng và uyển chuyển.
Suốt hơn 30 năm, thiếu tướng Hoàng Đan đã gửi cho vợ hàng trăm bức thư từ chiến trường.
Một ngày mùa xuân năm 1975, anh đã đứng lặng nhìn chị tan trường về, băng qua đường để lên xe buýt, rồi ly cách đằng đẵng 15 năm trời.
Yêu trong dằn vặt, lo lắng, trách nhiệm; có 3 con rồi mới kết hôn. Nghe họ kể chuyện, mấy lần đọc lại ghi chép, tôi vẫn rưng rưng cảm động.
“Nhờ có ông ấy mà cuộc đời tôi đến nay vẫn chưa dừng lại. Ông ấy là thang thuốc bổ quý báu của tôi”.
Có ông tiến sĩ trời Tây bán bánh nuôi vợ con suốt 12 năm trời. Nhân vật chính trong câu chuyện không ai xa lạ mà chính là ba chồng tôi.
Chúng tôi vẫn yêu nhau như ngày xưa, thậm chí hơn xưa, vì bây giờ chúng tôi hiểu nhau nhiều hơn sau mỗi ngày, mỗi giờ, mỗi nhịp chân chạy cùng nhau.
Những bức hình chụp vào ngày cưới tôi không quá lung linh, lộng lẫy, thế nhưng lại thể hiện được bầu không khí thân thương, sum vầy.
Cô cứ suy nghĩ mãi, sợ rằng nếu không ủng hộ chồng thì sau này biết đâu có lúc anh ấy sẽ buồn, sẽ thất vọng...
Sự ngọt ngào dệt nên tấm chăn hôn nhân ấm áp khiến họ càng co kéo lại càng mới mẻ, bồng bềnh.
Như bao gia đình, ban đầu mái ấm của Thế - Tuyên cũng gợn sóng. Khi đó, cả 2 đã dành thời gian để “ngồi với chính mình".
Tình yêu dành cho ông luôn là ánh sáng dẫn dắt bà đi qua mọi đau khổ, những thử thách và nuôi lớn con gái duy nhất của ông bà.
Những lá thư ba viết cho mẹ, mang sự mặn mà của gió biển, trong xanh của mây trời và nỗi thao thức của sao khuya…
Nhắc về con gái, ông Lê Văn Lâm (84 tuổi) tự hào: “Không là nhà giáo ưu tú thì làm chị Hai ưu tú trong lòng các em”.
Gần 50 năm qua, bà Lương một mình nuôi con, nhiều người khuyên đi bước bữa, bà nói: “Đời em chỉ lấy chồng một lần”.
10 người thì hết 9 ngăn cản, người còn lại e dè: “Tùy cô thôi, chứ lấy anh thương binh nặng như vậy là sẽ khổ lắm đấy”.
Cuộc tình trong bài viết này vẫn mãi mãi mặn nồng với câu kết: “Em phải tập sống khi không có anh”.
Chúng tôi thường kể cho các con cháu của mình về tình yêu của ông bà - một tình yêu sắt son chờ đợi gần 30 năm nhưng không hề phai nhạt.
Tình yêu của họ bắt đầu từ những dòng tâm sự trên mạng, từ cuộc gặp mặt trò chuyện và bây giờ họ đang cùng nhau trên hành trình yêu thương.
Để hòa hợp với con cháu trong nhà, để đối diện với bão giông cuộc đời, ông bà chọn niềm vui thì nhân đôi, còn nỗi buồn sẽ... lơ đi.
Đám cưới kim cương của cụ Đặng Văn Thuyết và cụ Vũ Minh Nguyệt diễn ra thật đầm ấm. Con cái, cháu chắt của họ nay đã lên tới 18 thành viên.
Họ gặp và yêu nhau khi anh 81 tuổi, nàng 74 tuổi. 2 mái đầu tóc đã bạc phơ vẫn dành cho nhau những cử chỉ, lời nói ngọt ngào rất trẻ.
Bà nói to trong nước mắt: “Tôi không phải là vợ bé. Chồng tôi đánh dinh Độc Lập. Tôi không phải là vợ bé”.
Con cái lui tới thăm nom thưa thớt. Rốt lại, chỉ còn 2 người già và các căn bệnh của ông cùng chứng mất trí nhớ của bà.