PNO - Đầu 2 thứ tóc mà chẳng có một chốn để nương thân, suốt ngày như bị giam lỏng trong căn phòng trọ nóng nực và ngột ngạt.
Chia sẻ bài viết: |
Lê Quang 08-05-2024 12:23:30
Trong câu chuyện này lỗi là do bà vợ 80% rồi, nếu bà vợ mà biết nghĩ thì ông không bao giờ như vậy. Mọi người cứ đặt mình vào hoàn cảnh của ông rồi biết, nếu bà tranh thủ đi làm về sớm để những bữa ăn tối trong gia đình được sum họp thì không bao giờ sảy ra chuyện như vậy, cả ngày đi làm rồi, bữa ăn tối là để gia đình quây quần bên nhau, mà chỉ có mình ông nấu xong rồi ông tự ăn thì ai không chán. Còn bà vợ cái chức trưởng phòng thì có gì đâu, lâu lâu mới đi họp một bữa, lâu mới đi tiếp khách một bữa. Mới có tí chức đã thay đổi, rồi mấy bà giám đốc, chủ tịch xã, chủ tịch tỉnh...sẽ như thế nào. Người phụ nữ thông minh là ra đường không biết làm chức vụ lớn cỡ nào nhưng khi đã về nhà thì phải là một người mẹ, người vợ đúng chuẩn đạo đức của dân tộc Việt Nam, vậy mới là giỏi. Giỏi việc nước, đảm việc nhà.
Lê Quang 08-05-2024 12:13:16
Còn suy nghĩ như bạn Huỳnh My thì chứng tỏ bạn là một người vợ không ra gì, đừng học theo câu bà vợ trong câu chuyện không thì thằng chồng nó bỏ 30 giây
Trần Tuấn 07-05-2024 23:32:28
Do mình hết? Cỏ non vẫn có gái sắc đấy? Bóng ngả về chiều tối rồi mà tương bình minh? Cái khổ khó được cho nhận???
Thanh Hoa ngô thị 07-05-2024 11:11:42
Dứt khoát sống một mình cho nó khỏe cái thân, có khi sau này con cháu thấy ông hối hận nên mới sống cô đơn một mình mà chạnh lòng rồi làm cho cái đám ma cuối đời, tôi nói thật lòng đấy.
Trương Mỹ Hương. 06-05-2024 08:54:04
Theo thiển ý của mình ông ấy cũng đáng thương và một phần lỗi là do bà vợ. Mới lên chức đã bỏ bê gia đình, con cái, sa đà vào các thú vui khiến người chồng cô đơn, yếu lòng và sa ngã là hậu quả tất yếu. Có chút may mắn là ông còn chút lương hưu nhưng phải cứng rắn dứt khoát với cô bồ trời ơi đất hỡi kia và sống một mình.
Hôn nhân đổ vỡ và stress sau sinh đẩy tôi đến với rượu, rồi sa vào cờ bạc. Nợ chồng nợ, số tiền tôi phải trả lên đến gần 500 triệu đồng.
Ai nấy nhận ra, những gì chúng tôi gặp chẳng là gì so với những đau thương, mất mát đồng loại đang gánh chịu.
Đến tuổi nào đó, khi đã dày dạn sự trải nghiệm, ta nhận ra: để mọi thứ về ngưỡng bình thường đôi khi đã là mơ ước.
Người ở lại sẽ ra sao, khi người thân yêu đột nhiên biến mất khỏi cuộc đời chẳng để lại lời nhắn nhủ, dặn dò nào?
Nhìn tôi hôm nay, ít ai nghĩ tôi từng đói khát, thèm làm sao một miếng bánh mì, một ngụm nước mát...
Phải chăng khi ta càng ít đòi hỏi sự quan tâm, ta càng dễ bị lãng quên? Hay là chính ta đã vô tình tạo ra cái khuôn khổ ấy cho mình?
Trong lúc trò chuyện vui vẻ, mẹ chồng hỏi tôi: “Con cho mẹ mượn lại 5 cây vàng cưới".
Quyết định ly hôn, Nga muốn dạy cho chồng một bài học.
Có bà mẹ chồng hiện đại, tiến bộ, tôi thấy mình vô cùng may mắn.
Thấy chồng nghỉ việc đã tròn 2 tháng nhưng vẫn chưa lo lắng, hối hả gì, chị Quỳnh quyết định… bàn giao vài thứ...
40 năm bên nhau không cần danh phận hóa ra lại là khoảng thời gian ông bà được sống trọn vẹn với tình yêu.
Tôi căng mắt cỡ nào cũng không nhìn thấy tương lai. Lương tháng nào hết vèo tháng đó.
Nếu không có biến cố đó xảy ra, tôi không biết chừng nào đứa con dâu duy nhất trong nhà mới được má đoái hoài.
“Tùy em chứ, lỡ em hết tiền, lỡ không đúng, lỡ anh nói sai...", cứ như vậy, vợ trở thành người quyết định tất cả mọi việc.
Không tính vụ lợi, cách các cô các bà dùng ân ái để bày sắp bẫy rập với mục đích dễ chấp nhận, hay cả dễ thương, là vô cùng phong phú.
Phá sản, nghiện rượu, gia đình tan nát, ông Phong đã may mắn làm lại cuộc đời nhờ tình yêu thương của con gái.
Mẹ hỏi chị Hai có làm ăn gì không, mẹ cho tiền. Tôi mượn mẹ 50 triệu đồng, mẹ nói muốn làm ăn thì đi vay, ngân hàng thiếu gì tiền.
Không lẽ gần 30 năm ở cùng nhau, anh rể tôi không lần nào để chị có thể thực hiện một phép tính cộng?