PNO - Gần 70 tuổi đầu mà bạn đi chơi phải xin phép mẹ, hệt như ngày xưa còn nhỏ. Mẹ bạn hỏi cặn kẽ con đi đâu, với ai, khi nào về...
Chia sẻ bài viết: |
Cao Hữu Bình 07-02-2023 07:31:14
Giờ mình đã là Cha là Mẹ rồi, tình yêu của mình cho con cái thế nào thì Cha Mẹ mình đã cho mình như thế rồi,hảy đặt mình vào tâm trạng Mẹ Cha ,bạn sẽ có những cảm xúc thật sâu ,thật thấm để cho mình có nhiều việc làm hiếu nghĩa với cha mẹ hơn trong tâm trạng tự nguyện :mình là 1 phần thân thể của Ba mẹ
Hà Phạm 06-02-2023 10:55:46
Cha mẹ không bao giờ muốn làm phiền con cái nhưng khi về già các cụ thường bị các triệu chứng tuổi già dẫn đến suy giảm sức khoẻ, trí tuệ và từ đó mới có câu 1 già 1 trẻ bằng nhau. Ai không muốn sống khoẻ và chết nhanh nhưng mỗi người mỗi số phận và bạn hãy cứ yêu và vui vẻ đón nhận những điều như đầu bạc vẫn phải xin phép mẹ đi chơi vì trong mắt cha mẹ chúng ta vẫn là đứa con bé bỏng ngày nào sống trong tình yêu thương vô bờ bến. Thêm nữa việc đi hỏi về thưa là truyền thống của các gia đình có nề nếp và cần phát huy để xã hội trong cái mới vẫn đan xen nét đẹp của truyền thống nhằm tạo dựng xã hội ngày càng tốt hơn văn minh hơn
Với thế hệ chúng tôi, niềm vui lớn nhất là được thấy ba mẹ bình an chứ không phải của cải ông bà để lại.
Nhà chồng nghĩ tôi là tội đồ, chính tôi cũng nghĩ mình là phụ nữ kém cỏi. Làm sao tôi có thể sống bình yên?
Mỗi khi đặt chân về nhà, tôi phải đối diện với hàng chục câu hỏi cùng nội dung: “Khi nào lấy chồng?’’.
Có những áp lực khiến cha mẹ đôi khi cực đoan, vô tình dồn con cái vào đường cùng.
Chồng cờ bạc, nợ nần, tôi cũng dần quen với sự dối trá vòng vo của anh. Chủ động ra tòa, tôi chấp nhận trắng tay, đổi lấy bình yên.
Tôi không hiểu sao em gái tôi luôn tỏ ra "trên cơ" và thích thể hiện với chị gái.
Tôi đâu có ngờ tới cái ngày mình phải từ bỏ cuộc sống lụa là gấm vóc để đi… rửa chén cho quán cơm.
Béo phì nhúng tay vào cả 2 thiên chức làm chồng và làm cha của các ông...
Đàn bà độc lập, mạnh mẽ đến đâu cũng khó tránh khỏi cảm giác yếu mềm khi một mình sải bước giữa những sân bay rộng lớn.
Ai đó nói rằng, chỉ khi nào trải qua nỗi đau, ta mới thấu hiểu nỗi đau của người khác.
Nhiều người chỉ nhìn vào tiểu tiết mà quên đi những thứ quan trọng hơn, không nhìn thấy những nỗ lực của đối phương.
Hôn nhân đổ vỡ và stress sau sinh đẩy tôi đến với rượu, rồi sa vào cờ bạc. Nợ chồng nợ, số tiền tôi phải trả lên đến gần 500 triệu đồng.
Ai nấy nhận ra, những gì chúng tôi gặp chẳng là gì so với những đau thương, mất mát đồng loại đang gánh chịu.
Đến tuổi nào đó, khi đã dày dạn sự trải nghiệm, ta nhận ra: để mọi thứ về ngưỡng bình thường đôi khi đã là mơ ước.
Người ở lại sẽ ra sao, khi người thân yêu đột nhiên biến mất khỏi cuộc đời chẳng để lại lời nhắn nhủ, dặn dò nào?
Nhìn tôi hôm nay, ít ai nghĩ tôi từng đói khát, thèm làm sao một miếng bánh mì, một ngụm nước mát...
Phải chăng khi ta càng ít đòi hỏi sự quan tâm, ta càng dễ bị lãng quên? Hay là chính ta đã vô tình tạo ra cái khuôn khổ ấy cho mình?
Trong lúc trò chuyện vui vẻ, mẹ chồng hỏi tôi: “Con cho mẹ mượn lại 5 cây vàng cưới".