Xã hội
  Pháp luật
18-01-2013 20:25:09

Thâm nhập đường dây mua bán bệnh án tâm thần - Kỳ 2: Muốn điên kiểu gì cũng được!

PN - Vì cần thời gian để tìm hiểu thêm về đường dây này, tôi không đưa ngay 1,5 triệu theo yêu cầu của Phong mà kiếm cớ bỏ ra ngoài, đồng nghiệp của tôi đã nổ máy chờ sẵn ở cổng bệnh viện (BV). Chiếc xe lao vút đi. Chưa đầy ba phút sau, Phong chạy ra quán nước của cò mồi, tìm cách liên lạc với tôi để đòi tiền.

Vị bác sĩ này đang cặm cụi điền vào những tờ giấy
xét nghiệm máu, nước tiểu. Tuy nhiên tất cả chỉ là thủ tục

Thủ thuật bít kẽ hở

Qua điện thoại, cò mồi tên Thu ngọt nhạt, dụ dỗ: “Cháu làm việc gì thì trả tiền cho xong đi, lần sau còn nhờ làm cho dễ. Ở đây các bác sĩ (BS) “giúp” nhiều trường hợp lắm rồi, chẳng ai bớt tiền lại thế này đâu. BV chứ có phải cái chợ đâu mà cò kè bớt một thêm hai? Cứ trả tiền cho BS Phong đi, tiền phí môi giới trả cho bà một nửa trước cũng được… Nếu không tin, cháu cứ đi hỏi cả huyện Thanh Miện, Ninh Giang… bao nhiêu người đã được bà giúp rồi, họ cũng chỉ lấy chứng nhận con họ bị thần kinh để hợp lý hóa việc sinh con thứ ba thôi. Có người làm để nhận chế độ tiền và thuốc men bà còn làm được cơ mà. Nếu cháu cần có bệnh án thì “chồng” thêm tiền, bà cũng giúp tuốt”. Tôi nói: “Nhà cháu có việc gấp nên phải về ngay chứ cháu không có ý gì khác đâu. Hơn nữa, giấy bà xác nhận tâm thần này, cháu còn chưa biết có dùng được không. Chiều mai cháu sẽ quay lại, bà yên tâm”. Nghe đến đây, bà đổi giọng: “Mày phải quay lại trả tiền nhé, “lừa” là không được đâu”! Nói đoạn, bà Thu cúp máy.

Hôm sau, thấy tôi không quay lại như đã hẹn, bà Thu liên tục gọi vào số di động của tôi. Phong thì khẳng định: “Nếu muốn chị cứ mang cháu xuống đây thêm một lần nữa, tôi sẽ làm thủ tục cho cháu nhập viện khoảng 20 ngày để điều trị bệnh thần kinh. Xong xuôi, tôi sẽ sao bệnh án cho chị. Làm theo cách này thì 100% an toàn, không có kẽ hở nào để người ta có thể “soi” ra ý đồ của chị”.

Tôi chợt nghĩ đến hai mẹ con chị N. Họ sống cách xa TP.Hải Dương, phải giúp tôi một việc mạo hiểm, chị N. đã giấu cả gia đình. Tôi gọi điện cho chị, khẩn khoản đề nghị chị hỗ trợ tiếp. Chị N. nói: ”Chúng tôi ở vùng quê, chẳng mấy khi lên tỉnh, nghe người làng rủ nhau đi mua bệnh án tâm thần về để làm chế độ... bất ngờ lắm. Tôi cũng muốn làm cho ra nhẽ. Có điều, nếu họ bắt con tôi nằm viện 20 ngày thì khó giải thích với gia đình lắm”. Khi tôi gọi cho Phong, nói “rất khó để con tôi phải nằm viện lâu như thế”, Phong bảo: “Chị chả phải lo, có ai bắt cháu nằm viện đâu. Tôi chỉ cần cháu xuất hiện ở đây chừng một phút là xong ấy mà. Thông cảm, tôi phải làm đúng nguyên tắc”. Nói đoạn, Phong cúp máy. Hóa ra lo lắng của chúng tôi là thừa. Một bệnh nhân không hề nằm viện vẫn có thể có được bệnh án và phác đồ điều trị hẳn hoi. Theo cách này, các BS BV Tâm thần kinh Hải Dương có thể hợp lý hóa được rất nhiều thứ để bỏ túi những đồng tiền bẩn.

Bác sĩ Phong đang "điều hành" đường dây mua bán bệnh án tâm thần
qua điện thoại

Phong sợ tôi không mang theo tiền, gọi lại dặn: “Ngoài số tiền lần trước chị chưa trả hết, chị phải chi thêm ít nhất là 3,5 triệu đồng. Làm theo cách này cực kỳ an toàn, có hồ sơ lưu ở BV nên không ai soi mói được chị đâu. Hồ sơ bệnh án là có thật, nghĩa là có phác đồ điều trị, có chữ ký, đóng dấu của lãnh đạo BV hẳn hoi chứ không phải chuyện đùa”.

Đúng hẹn, chúng tôi đưa cháu bé đến BV Tâm thần kinh Hải Dương thêm một lần nữa. Lần này, tôi đã gặp nhiều BS hơn và thật buồn, họ cũng như BS Phong, thản nhiên làm việc sai trái. Cũng giống lần đầu, biểu hiện bệnh tình của “con gái” tôi được Phong nại ra từ trước khi tôi đến. Chữ Phong viết bằng mực bút bi đen, kín khổ giấy A4. Nội dung bệnh tình của “con gái” tôi, được Phong “đánh giá” khá chung chung: “Bệnh nhân (cháu L.H.T.) dáng vẻ ngớ ngẩn, sợ hãi. Tiếp xúc khó. Dòng tư duy chậm, ngôn ngữ nghèo nàn. Cảm xúc khí sắc không ổn định. Hành vi rối loạn. Hoạt động thiếu mục đích. Khả năng nhận thức hạn chế, tiếp thu kiến thức mới khó khăn…”. Về tiền sử bệnh tật, Phong điền rất kín kẽ: ”Theo gia đình, bệnh nhân từ nhỏ đã chậm biết đi, chậm biết nói, đi học thường xuyên bị bạn bắt nạt, có khi sợ hãi chỗ đông người, học tập, thích ứng cuộc sống rất kém. Kèm theo bệnh nhân có nhiều việc làm, hành động không phù hợp với lứa tuổi…”. Phong kết luận: “Rối loạn tâm thần hành vi cảm xúc tuổi thanh thiếu niên F92”. Vị BS dưới quyền cặm cụi điền vào những tờ giấy xét nghiệm máu, xét nghiệm nước tiểu. Tuy nhiên, tất cả chỉ là thủ tục, Phong khẳng định: “Không phải xét nghiệm gì hết, chỉ là thủ tục thôi”.

Phong ra ngoài gọi điện cho ai đó, chừng năm phút sau BS Cảnh, Phó khoa Điều trị có mặt. BS Cảnh đồng ý tiếp nhận “con gái” tôi thay BS trưởng khoa. Anh ta nói, về cơ bản BS Tùng, trưởng khoa đã đồng ý, đẩy thời gian nhập viện lên trước mấy tiếng nữa là ổn. Nói xong, BS Cảnh vội vã đi ra ngoài. Còn Phong và cộng sự của mình làm một loáng là xong thủ tục nhập viện cho “con gái” tôi.

Cò Thu chỉ dẫn cho phóng viên cách đưa tiền

“Làm đúng mới khó chứ làm sai dễ ợt”

Đó là lời khẳng định của ThS - BS Trưởng khoa Khám bệnh Ngô Lê Phong. Sự có mặt của “con gái” tôi là thừa. Xác nhận một người bình thường thành người tâm thần đối với Phong và các đồng sự là việc quá dễ dàng. Thực tế, Phong không hề quan sát bệnh nhân, không tiếp xúc hay hỏi han gì cả mà tự phịa những biểu hiện bệnh tật của bệnh nhân cho xong thủ tục. Anh ta lại dẫn tôi vào một căn phòng tối tăm, cách phòng khám của BV khoảng hai căn phòng. Phong hướng dẫn tôi đợi khoảng 20 ngày sau hãy đến lấy bệnh án. Thông thường, thời gian nằm viện càng lâu thì bệnh tình càng có giá trị thật. Phong nhắc tôi phải nhớ kỹ những điều anh ta dặn: “Sau này, nhỡ có ai hỏi, chị phải nói BS điều trị cho con chị tên là Tùng. BS Tùng là trưởng khoa, lẽ ra anh ấy phải có mặt ở đây để tiếp nhận con chị, nhưng anh ấy xuống muộn một chút. Lúc nãy phó khoa, tên là Cảnh có mặt ở đó chỉ là nhận thay anh Tùng thôi. Anh Tùng sắp về bây giờ, chị đợi chút”. Tôi hỏi: “Nhưng anh Tùng chẳng biết gì về con tôi cả, sau này anh ấy điều trị, kết luận trong bệnh án sao được?”. Phong cười bảo: “Xời, cái việc đó thì anh ấy cứ vẽ ra, chị hiểu chưa? Sự thật là con chị bình thường chứ có bệnh tật gì đâu? Việc đó mình phải “mô li phê” lên chứ. Làm đúng mới khó chứ làm sai thì dễ ợt! Khoảng 20 ngày sau chị chủ động gọi cho tôi để tôi sao hồ sơ, bệnh án sẵn cho chị. Khi xuống, nhớ mang giấy giới thiệu của địa phương như hôm nọ để tôi còn nộp lưu. Hôm nay, đúng ra chị phải có giấy giới thiệu khác, nhưng tôi vận dụng cái giấy giới thiệu cũ đấy. Khi nào lấy bệnh án, chị sẽ gặp BS Tùng để nghe dặn dò về cách trình bày với cơ quan chị”.

Tôi nói: “Nhưng nói dối khó lắm”. Phong bảo: “Dễ ợt. Nếu có ai hỏi cháu nó bị bệnh thế nào chị cứ nói y như trong tờ xác định bệnh của tôi hôm nọ ấy. Chị đọc kỹ những biểu hiện bệnh, những nhận xét của BS, cố học thuộc vào. Mỗi khi có người hỏi, chị phải nói: “Các BS tâm thần nói, biểu hiện bệnh của con tôi không ổn định. Có lúc hoảng loạn, có lúc nó chẳng sao cả. BS nghi ngờ cháu bị thiểu năng trí tuệ, nhưng vì bây giờ nó còn bé, các triệu chứng bệnh chưa bộc lộ hết…”. Những gì chúng tôi viết trong bệnh án, đều phải dựa trên những biểu hiện ban đầu của bệnh “thiểu năng trí tuệ” mà viết”.

Bệnh án của cháu bé

Trong suốt buổi nói chuyện, Phong thường tỏ ra khó chịu trước những câu hỏi của tôi. Anh ta cười khẩy khi nghe tôi hỏi: “Có trường hợp nào anh xác nhận bệnh tình giống con em mà người ta đã thoát án kỷ luật trót lọt, thậm chí còn làm được chế độ nhà nước không?” Phong đáp: “Làm hồ sơ tâm thần để hưởng chế độ thì tôi vẫn làm được chị ạ. Ở các xã, các phường họ gửi đơn đề nghị xác nhận bệnh nhân tâm thần thì chúng tôi căn cứ vào đó xác nhận, đơn giản thôi. Nhưng làm trường hợp như của chị thì khó lắm, vì các bệnh nhân đa phần còn quá nhỏ. Nói thật là chúng tôi cũng hướng dẫn như hướng dẫn chị đấy. Với trường hợp các cháu bị thiểu năng ít thôi thì chúng tôi có thể cho nặng lên được. Con chị chẳng bị làm sao nên tôi chỉ xác nhận được là “rối loạn tâm thần”.

 Nhóm PV
(Còn tiếp)

"Cần loại khỏi ngành những lương y như thế"

Đó là khẳng định của ông Phạm Văn Tám (ảnh) - Phó Giám đốc Sở Y tế tỉnh Hải Dương (YTHD) vào chiều 17/1, khi làm việc với PV Báo Phụ Nữ. Ông Tám cho biết: “Ngay sau khi đọc bài báo “Thâm nhập đường dây mua bán bệnh án tâm thần”, Sở YTHD đã có công văn số 50, yêu cầu Bệnh viện Tâm thần kinh Hải Dương, báo cáo kết quả xác minh và xử lý sai phạm theo thông tin phản ánh tiêu cực xảy ra tại bệnh viện này mà báo chí đã nêu. Chúng tôi yêu cầu Bệnh viện Tâm thần kinh Hải Dương phải báo cáo bằng văn bản cho Sở, chậm nhất là ngày 22/1/2013”. Cũng trong buổi làm việc này, ông Tám thay mặt lãnh đạo Sở Y tế bày tỏ: “Với những gì đọc trên báo, cá nhân tôi với tư cách một độc giả, cũng thấy không thể nào chấp nhận được hành vi vi phạm nghiêm trọng y đức của bác sĩ Phong và những người liên quan. Chúng tôi sẽ sớm cùng các cơ quan chức năng vào cuộc, làm rõ vụ việc này”.

Tại buổi làm việc này, PV được cung cấp báo cáo hoạt động tâm thần tỉnh Hải Dương năm 2012. Toàn tỉnh Hải Dương có 3.881 người mắc bệnh động kinh; 3.808 người mắc bệnh tâm thần phân liệt đang được cung cấp các dịch vụ y tế, trợ cấp thuốc men và điều trị bệnh. Trong đó, năm 2012, có 48 trường hợp phát sinh mới. Con số này đều do các địa phương báo cáo lên. Nhưng khi PV phản ánh về sự chênh lệch giữa báo cáo của huyện Thanh Miện mà PV thu thập được, nhiều hơn 45 trường hợp so với báo cáo của tỉnh cung cấp... ông Tám tỏ ra ngạc nhiên và hứa sẽ cho kiểm tra lại.

 Thu Trang (ghi)

 

Huyện có hơn 500 người điên, động kinh

Phong nói đến việc có thể xác nhận cả bệnh nhân tâm thần để làm thủ tục nhận chế độ của Nhà nước khiến chúng tôi giật mình. Tìm thông tin ở các làng quê, nơi mà cò Thu và BS Phong từng nói đã “giúp” rất nhiều người bình thường thành… tâm thần để nhận chế độ trợ cấp của Nhà nước theo đề án 1215 (về việc trợ cấp xã hội cho người tâm thần), chúng tôi phát hiện có đến 500 người mắc chứng tâm thần, động kinh... đang được nhận chế độ thuốc men hàng tháng tại huyện Thanh Miện (Hải Dương). Tại xã Tứ Cường, huyện Thanh Miện, có 50 trường hợp bị tâm thần, động kinh, xã Lê Hồng là 48 trường hợp. Theo BS Nguyễn Hữu Tính, Trưởng khoa Kiểm soát dịch bệnh Trung tâm Y tế huyện Thanh Miện - Hải Dương: “Sau khi có đề án 1215 từ năm 2006, số lượng người tâm thần, động kinh tăng mạnh, những năm gần đây tăng vọt, có xã tăng hàng chục người. Theo quy định, Trung tâm Y tế huyện chỉ quản lý và cấp phát thuốc điều trị; còn xác định người bị bệnh tâm thần thuộc thẩm quyền cấp tỉnh, cụ thể là Bệnh viện Tâm thần kinh Hải Dương”.

Ở một góc độ khác, thông tin từ Trung tâm Dân số - Kế hoạch hóa gia đình các huyện trực thuộc tỉnh Hải Dương cho thấy, mỗi năm tỉnh này có hàng ngàn người sinh con thứ ba, trong đó có hàng trăm đảng viên và cán bộ công chức đang công tác tại các cơ quan quản lý nhà nước.

Theo ông Tô Đức - Trưởng phòng Công tác xã hội (Cục Bảo trợ xã hội - Bộ LĐ-TB-XH), hiện cả nước có khoảng 166.500 người mắc bệnh tâm thần, Nhà nước phải tài trợ tổng cộng 720 tỷ đồng/năm.

Đề cập đến khả năng chạy bệnh án để hưởng trợ cấp, ông Tô Đức cho biết, đây là việc nằm ngoài tầm kiểm soát của Bộ vì việc xét trợ cấp căn cứ vào hồ sơ y tế, thuộc lĩnh vực chuyên môn. Ông Đức khẳng định: “Không thể kiểm soát được kết luận của cơ quan y tế. Trong trường hợp làm sai, cơ quan y tế phải chịu hoàn toàn trách nhiệm trước pháp luật”.

 

Thích và chia sẻ chủ đề trên Chia sẻ
Bản in

Bình Luận (0)

    Ý kiến bạn đọc

    LƯU Ý: PNO sẽ biên tập ý kiến của bạn đọc trước khi xuất bản. PNO hoan nghênh những ý kiến khách quan, có tính xây dựng và có quyền không sử dụng những ý kiến cực đoan không phù hợp. Các ý kiến viết bằng ngoại ngữ, tiếng Việt không dấu hoặc có tính chất quảng cáo không được đăng. Cám ơn sự đóng góp và hợp tác của bạn đọc.






    Chọn mã xác nhận khác.

    Xem bài theo ngày  /   / 
    Nhiều thí sinh trúng tuyển nhưng chưa được nhập học

    Nhiều thí sinh trúng tuyển nhưng chưa được nhập học

    PN - Nhiều thí sinh (TS) dự thi và đủ điểm trúng tuyển vào Trường cao đẳng Kinh tế đối ngoại (TP.HCM) phản ánh không thể làm thủ tục nhập học vì không nhận được giấy báo trúng tuyển,

    Xem thêm

    Vết sẹo nhân cách

    Vết sẹo nhân cách

    PN - Xã hội đã phải hơn hai lần can thiệp hành chính vào cuộc đời riêng của một thanh niên 18 tuổi. Lần thứ nhất, khi mới 14 tuổi, đi làm thuê cho một trại tôm giống, cậu bé bị vợ chồng chủ trại ngược đãi, hành hạ

    Xem thêm