Menu

Vợ tôi nhiều ưu điểm: xinh đẹp, nấu ăn ngon, chiều chồng thương con. Nhưng có một khúc mắc quá lớn mà chúng tôi đã vấp phải ngay từ đầu: vợ quá ác cảm với việc bố mẹ tôi nghèo.

Bà luôn nhắc anh việc bố mẹ đã vất vả sinh dưỡng Hạnh như thế nào, chưa từng làm cô buồn ra sao... Hạnh như một vật báu nhà vợ, thì Tuấn là chồng cũng phải nâng niu vật báu ấy đến hết cuộc đời.

Con cái chưa có, tôi bàn với vợ mua một mảnh đất khá rộng ở quận 2 để xây nhà. Tôi muốn đầu tư cho không gian sống của mình thật hoàn hảo. Vợ cũng đồng ý với dự định này.

Cứ khi rảnh rỗi là tôi lại nhớ về chuyện tình buồn của mình. Có lẽ, nếu cuộc tình kết thúc với một lý do để ta bám víu, làm cớ cho khỏi nuối tiếc thì dễ chịu hơn một kết thúc không rõ nguồn cơn.
Trang 3 trong 63