Menu

Tôi cứ tưởng anh đi đổi gió xa xôi nên ra sức cấm cản. Mỗi lần chồng tính đi đâu là tôi lại nằng nặc đòi anh về. Đâu có ngờ, nơi anh được chăm sóc, chiều chuộng hóa ra lại ở sát vách tôi như thế.

Thật thà là đức tính rất cần thiết của con người, nhất là với người phụ nữ. Tính đó mang lại cho chồng sự an tâm và nhẹ nhõm sau mỗi ngày làm lụng vất vả. Nhưng...

Nghe ông bạn báo tin vợ ông "hồi… teen", tôi cứ ngoác miệng cười. Về nhà, nhìn vợ mình, thấy nàng cũng khác khác.

“Thứ nhất là tu tại gia, thứ hai tu chợ, thứ ba tu chùa”, nói về độ khó của việc tu. Tu tại nhà là khó nhất. Nhưng ở thời công nghệ 4.0, có lẽ còn một kiểu tu nữa, cũng khó lắm, là “tu tại phây”.

Thuở ban đầu, bạn đã rất hạnh phúc. Mọi chuyện có vẻ đều rất tuyệt vời, rồi có gì đó sai sai. Người ấy đã nói, làm hoặc không làm gì đó và bạn buồn? Rõ ràng, công thức ái tình của bạn đã bị lỗi.

Có khi đã định đứng lên hoặc định bụng nghe điện thoại của vợ tử tế một chút, nhưng vì cái oai của thằng đàn ông chính hiệu mà dứt khoát phải lè bè cất giọng cực kì vĩ đại: Gọi gì mà gọi, tôi còn bận việc!

Tôi không biết nên làm gì cho vợ tin mà ngừng cơn tân trang lại, chẳng lẽ tôi moi tim mình ra giao cho vợ giữ? Nhưng chắc chắn mọi chuyện chưa dừng lại ở đây, và tôi không muốn mọi chuyện đi xa hơn.

Vợ thỉnh thoảng vẫn trái gió trở trời như thế. Biết thế rồi mà chồng vẫn khó chịu lắm. Nhưng khó chịu ngấm ngầm thôi chứ chẳng biết làm gì cả, chẳng lẽ lại đi báo cáo "nhà sản xuất" để bà ngoại quạt cho nàng một trận?
Trang 1 trong 481