Menu

Bị bạo hành là ám ảnh khủng khiếp nhất của tuổi thơ, có thể may mắn mà phai nhạt ở người này nhưng lại là vết sẹo lớn dần hằn theo năm tháng ở người kia.

Bé trai có đôi mắt to, đen nhánh, ầng ậc nước, mếu máo “méc” bị cô Ngọc đánh, đánh đau lắm. Bên má phải thằng bé, dấu năm ngón tay nổi đỏ.

Hãy đặt mình trong hoàn cảnh bị cô lập, đối xử ghẻ lạnh của cô giáo, ở cái tuổi 18, để hiểu phần nào sự đơn độc, ức chế khủng khiếp. Cầu mong đừng lặp lại điều này với đứa trẻ nào, sau hiện tượng Phạm Song Toàn.

Án kỷ luật nào dành cho người đứng đầu ngành giáo dục thành phố khi không kiến thiết nổi một môi trường dạy học lành mạnh, công bằng ở ngay trong một huyện xa và nghèo?

Cái chén đắng giáo dục từ xưa đã trổ gai trên miệng xã hội ngày hôm nay, đứa trẻ quỳ gối liên tục ngày hôm nay sẽ học được cách đạp người khác xuống bùn ngày mai.

Bộ Y tế xứ mình nhiều khi nhiệt tình lo cho sức khỏe nhân dân một cách khó tả. Theo dự thảo quy định sức khỏe nhân viên đường sắt mà bộ lấy ý kiến, có nội dung “nam nhân viên đường sắt không được thiếu tinh hoàn”.

Đối diện với tất cả những câu chuyện buồn “đang bị lộ” của ngành, phụ huynh và học sinh vẫn đang bị đặt trong thế bị động, giáo viên cũng chẳng thể khác hơn. Giáo viên trách trò, phạt trò; phụ huynh đe dọa, hành hung giáo viên.

Nếu kịch bản này do chính "người trong cuộc" dựng lên để hủy diệt thương hiệu cafe Trung Nguyên liệu có dễ không, có giành được thị phần không? Hay cuộc chiến "đánh ghen thương hiệu" này cuối cùng, hóa ra "ngư ông đắc lợi"?

Chúng tôi tin rằng Toàn không cô độc, vì nó khiến cả xã hội, nhất là những người trong ngành giáo dục, phải suy ngẫm và biết dừng lại những hành vi sai trái.
Trang 6 trong 24