Menu

Một lần nữa, đằng sau cái “tai bay họa gửi” của đợt xét chọn học hàm GS-PGS năm 2017 lại bày ra cái hỏng hóc, cái xơ cứng của quy trình, thủ tục.

Từ khi quyết định học ngành sư phạm, bước chân vào môi trường học đường với tư cách người đi dạy dỗ, có thầy cô giáo nào dám nghĩ đến chuyện một ngày tệ hại, mình phải quỳ gối trước cha mẹ những đứa học trò.

Phụ nữ xưa giữ gìn áo dài rất kỹ, họ thậm chí kết từng chiếc nút, hoặc lên lai chiều dài quần và tà áo bằng chính sợi chỉ làm ra tấm vải may áo, để không ai nhận ra đường may.

N. bất hạnh không chỉ vì hoàn cảnh thiếu cha vắng mẹ, mà còn bất hạnh bởi không-nhận-đủ-tình-thương từ những người sống xung quanh. Mà, với mọi đứa trẻ, còn gì quan trọng hơn tình yêu của người lớn, để sống và để được nên người.

Có lẽ, hiếm có nơi nào mà việc phong hàm giáo sư, phó giáo sư (GS, PGS) lại có nhiều nghịch lý đến mức gây ra nhiều tranh cãi như ở Việt Nam.

Trong khi xã hội yêu cầu ngành y phải luôn tìm ra bệnh, chữa hết bệnh, luôn tươi cười, chào hỏi, ân cần... thì người ta lại cho rằng nhân viên y tế phải nín lặng khi bị phỉ báng, bị sỉ nhục, bị đánh...

Bởi tận cùng, thượng sách giữ nước cũng chỉ là “khoan thư sức dân làm kế sâu rễ bền gốc”. Thượng tôn một nhà nước hay một chính thể, cũng là từ dân, dân chỉ mong được yên ổn thái bình, được an hòa sinh sống, lạc nghiệp.

Công chúng thấy hay, họ sẽ bảo vệ, sẽ tìm ra đủ mọi lý do để gọi nó là giá trị và giữ gìn giá trị đó. Ngược lại, nếu số đông đó thấy dở thì họ sẽ ném đá hoặc thờ ơ.

Chúng ta lớn lên và những đứa trẻ sẽ già, những nao nức tết nhất một thời con trẻ rồi sẽ thành xao xuyến không đâu của thời mới lớn, và rồi sẽ trở thành nỗi niềm nghẹt những bùi ngùi khi chẳng còn trẻ nữa.
Trang 6 trong 22