Gia đình
  Lời yêu thương
12-12-2013 20:25:01

Sài Gòn mùa đông

PNO - Tôi từng nghĩ Sài Gòn không có mùa đông, chỉ có hai mùa nắng mưa. Nhưng hôm nay tôi đã bắt đầu cảm nhận được cái lạnh của Sài Gòn, cái lạnh giữa chốn đông người nhưng đâu dễ tìm thấy hơi ấm.

Quê tôi, một vùng núi rừng Tây nguyên, không tấp nập, không ồn ào chỉ âm thầm, lặng lẽ, yên bình, êm đềm nhưng đầy sức sống. Đến mùa đông, những cơn gió lạnh lại ùa về, “lạnh đến thấu xương”.

Cứ đến đầu đông mỗi đứa trẻ quê lại nũng nịu xin ba mẹ may cho cái áo ấm. Nhà tôi cũng không phải thuộc diện khá giả, quanh năm ba mẹ làm lụng vất vả không ở ngoài cánh đồng lúa thì cũng ở trên rẫy cà phê không kể thời tiết nắng hay mưa, lạnh hay ấm, nhưng mẹ tôi chưa bao giờ để cho ba chị em tôi phải chịu lạnh.


 

Trong nhà, mẹ tôi là người dậy sớm nhất, mùa đông hay hạ cứ gà gáy trong khi cả nhà đang ngủ yên giấc thì mẹ tôi đã dậy rồi mẹ hí hoáy lục đục ở sau bếp, tiếng bẻ củi tí tách, lửa cháy đỏ rực cả một góc phòng. Cứ mỗi buổi chiều bóng mặt trời khuất dần, trời bắt đầu lạnh, cái lạnh làm cả nhà ngồi quây quần bên bếp lửa, thỉnh thoảng lại có lốc xoáy, gió mạnh làm mấy mái tôn trên nhà phát ra âm thanh làm cả nhà hú hồn. Ba lại cặm cụi leo lên mái nhà, mẹ đưa búa, đinh lên cho ba để ba coi lại mái tôn không nó bay mất thì nguy. Những đêm khuya, lạnh như thế không ngủ được mẹ lại ôm chúng tôi vào lòng, bàn tay thô ráp, cứng cáp của mẹ sưởi ấm cả chúng tôi.

Mỗi mùa đông qua, tôi lại lớn thêm, nhận ra mình đã quen với mùa đông, tôi yêu cái cảm giác lạnh mỗi khi đông về, yêu cái cảm giác có bàn tay mẹ che chở. Ngày biết tin mình đậu cao đẳng tôi vui lắm, vậy là ước mơ từ bé của tôi đã thành nhưng cũng đồng nghĩa với việc tôi phải rời xa gia đình, xa quê và xa cả mùa đông nơi đây. Tôi ra đi vào một ngày đông lạnh, những hàng muồng đứng trơ trọi chống cự với những cơn gió mạnh, mẹ chuẩn bị đồ cho tôi, mẹ bảo vậy là năm nay không phải may áo ấm mới cho con rồi nhỉ?

Câu nói của mẹ làm tôi đau đến quặn lòng. “Không mẹ ơi, thành phố cũng lạnh chứ mẹ”. Tôi cười mếu máo, mẹ ôm tôi vào lòng, bước chân tôi nặng trĩu. Một năm trôi qua, tôi dần bắt nhịp với cuộc sống thị thành, đã là sinh viên, nhưng vẫn là một đứa con bé bỏng của gia đình, của mẹ. Đông nào mẹ cũng gọi điện lên: Sài Gòn đông lạnh không con để mẹ may áo ấm gửi vào con nhé. Mẹ vẫn ấm áp như thế, giờ này chắc cả nhà lại đang ngồi quây quần bên bếp lửa, ước gì tôi có thể về thăm mẹ.


 

Giờ thì tôi biết Sài Gòn cũng có mùa đông, cũng có cái lạnh vì thiếu hơi ấm tình yêu thương của gia đình. Có mặc bao nhiêu áo cũng không thể làm “ấm” trái tim. Tôi nhớ quê da diết, nhớ những cơn gió lốc làm những hàng muồng phải chao đảo, nhớ những âm thanh lúc nửa đêm trên mái tôn nhà, nhớ bếp lửa, nhớ cả bàn tay thân thương của mẹ.

Một mùa đông nữa đang đi qua..

THANH PHƯƠNG

Thích và chia sẻ chủ đề trên Chia sẻ
Bản in

Bình Luận (0)

    Ý kiến bạn đọc

    LƯU Ý: PNO sẽ biên tập ý kiến của bạn đọc trước khi xuất bản. PNO hoan nghênh những ý kiến khách quan, có tính xây dựng và có quyền không sử dụng những ý kiến cực đoan không phù hợp. Các ý kiến viết bằng ngoại ngữ, tiếng Việt không dấu hoặc có tính chất quảng cáo không được đăng. Cám ơn sự đóng góp và hợp tác của bạn đọc.






    Chọn mã xác nhận khác.

    Xem bài theo ngày  /   / 
    Bạo lực gia đình : Chuyện không hồi kết
    Giành con 18 tháng tuổi giữa đường

    Giành con 18 tháng tuổi giữa đường

    PN - Khoảng hơn 10g sáng ngày 12/10, chị Lê Thị Thanh Vân đang cùng một người bạn chở con trai đi siêu thị trở về thì bị một toán người, trong đó có anh Nguyễn Tường Khoa, chồng của chị....

    Xem thêm

    Mẹ chồng “bề trên”

    Mẹ chồng “bề trên”

    PNO - Từ ngày về làm dâu mẹ, con không biết đã bao nhiêu lần khóc thầm mà mọi nguyên nhân đều bắt nguồn từ tính độc đoán, gia trưởng của mẹ.

    Xem thêm

    Mừng bé yêu trưởng thành

    Mừng bé yêu trưởng thành

    PN - Sắp đến sinh nhật của bé yêu, bạn lúng túng chưa biết phải làm gì để mang đến cho con không khí vui tươi, đánh dấu sự trưởng thành của bé?

    Xem thêm

    Miệng phải giúp tay

    Miệng phải giúp tay

    PN - Mẹ lấy mấy chiếc xe đồ chơi để ra sàn, dặn Bin chơi ngoan để mẹ vào bếp nấu cơm. Thỉnh thoảng mẹ lại hỏi vọng ra, kiểm tra xem con trai còn ngồi chỗ cũ không.

    Xem thêm

    Bỏ sao đành

    Bỏ sao đành

    PNCN - Sáu năm làm vợ anh là sáu năm nỗi đâu chồng chất lên cuộc đời chị. Ấy vậy mà chị không một lời oán trách, vẫn tận tình chăm sóc chồng khi anh nằm liệt giường.

    Xem thêm

    Lòng mẹ

    Lòng mẹ

    PN - Mỗi ngày có nửa ký bột, ít đậu xanh, giá hẹ, vài mớ rau thơm, hành tỏi ớt và một buồng chuối chín nhưng hơn 20 năm qua, người mẹ ấy đã cõng trên vai cả gánh gia đình ba đứa con tâm thần.

    Xem thêm

    “Vòi” bị nghẹt

    “Vòi” bị nghẹt

    PNCN - Từ nhỏ, cái “vòi tích” của cháu đã bị nghẹt, không thông thoáng như của mấy bạn. Đến năm lớp 9 “nó” vẫn chưa chịu “mở” ra.

    Xem thêm

    Con đi “bụi”

    Con đi “bụi”

    PNO - Với gương mặt phờ phạc, mệt mỏi, chị bảo suốt đêm không ngủ, lo lắng cho tương lai cô con gái đầu. Con bé mới 17 tuổi nhưng không biết đã bỏ nhà đi bụi bao lần.

    Xem thêm

    Trái tim nơi đảo xa

    Trái tim nơi đảo xa

    PN - 5 năm ngoài đảo, anh vắng nhà cả những khi chị cần chồng nhất. Nỗi thương nhớ, lo lắng cứ trải dài theo những đợt sóng xa.

    Xem thêm