Gia đình
  Lời yêu thương
11-03-2013 16:06:01

Chợ quê của mẹ

PN - Trước khi rời quê vào Nam lập nghiệp, mẹ bảo: “Ráng tìm nơi nào gần chợ để sinh sống, ông ạ!”. Ba cười, bởi ba biết dù đi bất cứ đâu cũng được, miễn gần chợ là mẹ vui.

Mẹ một đời tần tảo vì con, nuôi nấng con nên người.

Cách nay 35 năm, khi ấy mẹ còn khỏe, ngày mấy bận quang gánh trên vai vào chợ. Chợ quê tôi ngày ấy còn nghèo lắm. Mẹ thường nói: “Nhà đông con, không bán buôn kiếm đồng ra đồng vào, làm sao lo nổi cái ăn, cái mặc, rồi chuyện học hành, hả con!”. Cũng phải thôi, nếu không có những giọt mồ hôi tần tảo của mẹ thì làm sao anh em tôi được như hôm nay.

Tôi không sao quên được những âm thanh ở chợ mỗi sáng, mỗi chiều. Nhớ lắm tiếng kĩu cà kĩu kịt của những chị, những bà tất tả gánh hàng ra chợ. Nhớ sao tiếng xe lam chở hàng từ thị trấn ngược lên ghé chợ giao hàng, những tiếng gọi nhau của các bạn hàng, tiếng mặc cả của người mua kẻ bán… Tất cả những âm thanh ấy đã trở nên quá đỗi thân quen.

Tôi nhớ ngày ấy trời mới tờ mờ sáng là anh em tôi phải thay nhau phụ mẹ gánh hàng ra chợ. Đôi khi, quang gánh chỉ toàn rau là rau, vài nải chuối chín, dăm quả đu đủ còn xanh, một mớ ớt tươi vừa hái trong vườn nhà. Tất cả những hàng hóa ấy được mẹ tôi cắt tỉa, xếp, bó cẩn thận. Mẹ nói: “Phải như vậy mới thu hút được người mua”. “Gian hàng” của mẹ chỉ bấy nhiêu thôi nhưng lúc nào cũng “cháy hàng”. Tôi không thể quên cái góc chợ, nơi mẹ ngồi bán ngày xưa, nơi có những lần tôi chạy ra xin tiền mẹ mua tập vở. Những lúc như vậy mẹ lau vội bàn tay lem luốc vào ống quần, mở cái túi vải nho nhỏ lúc nào cũng được kẹp một cái kim băng, rồi loay hoay lấy tiền cho con.

Có lẽ mẹ có duyên buôn bán nên có nhiều mối “ruột”. Cũng có thể do mẹ biết chiều chuộng khách.

Ngày nay chợ vẫn còn đó nhưng đã khác xưa, sầm uất hơn nhiều. Ở cái tuổi thất thập cổ lai hy, mẹ không còn đủ sức để ngồi ngoài chợ nữa nhưng vẫn có một quầy tạp hóa nho nhỏ để mẹ vui với tuổi già.

Mỗi lần nhìn mẹ tôi lẩm nhẩm “cộng, trừ, nhân, chia” trước một món hàng vừa bán, tôi chợt nghĩ: “Có lẽ mẹ sẽ gắn bó với ngôi chợ này cho đến ngày nhắm mắt”. Chợ là một phần đời của mẹ tôi.

LÊ ANH VŨ

Thích và chia sẻ chủ đề trên Chia sẻ
Bản in

Bình Luận (0)

    Ý kiến bạn đọc

    LƯU Ý: PNO sẽ biên tập ý kiến của bạn đọc trước khi xuất bản. PNO hoan nghênh những ý kiến khách quan, có tính xây dựng và có quyền không sử dụng những ý kiến cực đoan không phù hợp. Các ý kiến viết bằng ngoại ngữ, tiếng Việt không dấu hoặc có tính chất quảng cáo không được đăng. Cám ơn sự đóng góp và hợp tác của bạn đọc.






    Chọn mã xác nhận khác.

    Xem bài theo ngày  /   / 
    Bạo lực gia đình : Chuyện không hồi kết
    Không vô cảm với  cái ác, thói xấu

    Không vô cảm với cái ác, thói xấu

    PNO - Nhân loại không thể văn minh, xã hội loài người không thể phát triển nếu vẫn còn một nửa dân số thế giới bị bạo lực hoành hành, luôn phải sống trong trạng thái thiếu an toàn...

    Xem thêm

    Con nào của cha nấy!

    Con nào của cha nấy!

    PN - Chị luôn nghĩ là mình hiểu con dâu rất rõ bởi chị biết cô từ khi còn là sinh viên năm thứ nhất. Chị vẫn nhớ cái ngày cô gái tóc ngang vai rụt rè nhấn chuông cửa nhà chị với giọng nói trong trẻo bẽn lẽn...

    Xem thêm

    Lưu giữ những kỷ niệm của bé

    Lưu giữ những kỷ niệm của bé

    PN - Khi đã qua cái tuổi “nhí nhố”, trẻ bắt đầu cảm nhận được dòng chảy của thời gian. Các bé có thể nhớ lại những cuộc vui hoặc nỗi buồn trong quá khứ...

    Xem thêm

    Chị bị ốm chứ có bị đau đâu...

    Chị bị ốm chứ có bị đau đâu...

    PN - Mẹ đón hai chị em đi học về, như thường lệ, chị Bông vẫn ríu rít đủ thứ chuyện, còn Mít bỗng dưng im lặng.

    Xem thêm

    Bỏ sao đành

    Bỏ sao đành

    PNCN - Sáu năm làm vợ anh là sáu năm nỗi đâu chồng chất lên cuộc đời chị. Ấy vậy mà chị không một lời oán trách, vẫn tận tình chăm sóc chồng khi anh nằm liệt giường.

    Xem thêm

    Lòng mẹ

    Lòng mẹ

    PN - Mỗi ngày có nửa ký bột, ít đậu xanh, giá hẹ, vài mớ rau thơm, hành tỏi ớt và một buồng chuối chín nhưng hơn 20 năm qua, người mẹ ấy đã cõng trên vai cả gánh gia đình ba đứa con tâm thần.

    Xem thêm

    Nêu gương dễ bị ‘phạm thuốc’?

    Nêu gương dễ bị ‘phạm thuốc’?

    PNO - Giáo sư Ngô Kiều Nhi: “Sao không để con được là chính mình mà phải cố gắng giống người khác? Sao không để con tự tin sống và phát huy những thế mạnh, bản sắc riêng?”.

    Xem thêm

    Con đi “bụi”

    Con đi “bụi”

    PNO - Với gương mặt phờ phạc, mệt mỏi, chị bảo suốt đêm không ngủ, lo lắng cho tương lai cô con gái đầu. Con bé mới 17 tuổi nhưng không biết đã bỏ nhà đi bụi bao lần.

    Xem thêm

    Trái tim nơi đảo xa

    Trái tim nơi đảo xa

    PN - 5 năm ngoài đảo, anh vắng nhà cả những khi chị cần chồng nhất. Nỗi thương nhớ, lo lắng cứ trải dài theo những đợt sóng xa.

    Xem thêm