Gia đình
  Gia đình yêu dấu
22-06-2012 17:08:58

Nhà tranh vách đất

PNO - Nhà ở quê, đa phần còn nghèo nên toàn nhà tranh vách đất. Mùa nắng, nằm trong nhà thấy cả ánh nắng chói chang rọi qua lớp phên tre.

Mùa đông, đêm nằm nghe tiếng gió lộng tứ bề sau vườn, rượt đuổi trên từng tàu chuối tả tơi. Rồi từng cơn gió ấy luồn qua vách tre mỏng, qua bao mùa mưa nắng đã bị mối mọt ăn lỗ chỗ, lạnh thấu xương. Nhà ở quê, bình dị, nghèo nàn, xưa cũ.

 

Ảnh minh họa. Nguồn: Internet

 

Nhà tôi cũng mái tranh vách đất như những nhà khác trong làng, mùa đông thì lạnh nhưng được cái mùa hè trời thương, đãi cho mát rượi. Ở đời, mất cái này lại được cái khác bù vào. Chẳng chạy đi đâu. Thuở nhỏ, tôi với nhỏ út tối nào đi ngủ cũng tranh nhau nằm sát vách, la chí chóe vì chẳng đứa nào chịu nhường nhau, bố phải chia phiên mỗi đứa nằm phía trong một đêm mới chịu. Mùa trăng về, tôi thích nằm trên giường, ghé mắt dòm qua phên tre, trăng ngoài vườn sáng vằng vặc. Qua liếp phên mỏng, có thể nghe thấy tiếng giọt sương rớt trên ngọn lá non lộp độp, tiếng gọi mẹ thẻ thọt của một chú chim non mớ ngủ, tiếng chú dế ẩn mình trong bụi chuối. Trong nhà, đêm vắng lặng nhưng ngoài kia là cả một khu vườn rợp ánh trăng và tiếng đủ thứ côn trùng rả rích. Tôi nằm, mải mê nhìn đêm rồi ngủ lúc nào không biết, mang theo ánh trăng vào cả giấc mơ. Mỗi bận chúng tôi ham ngủ, quên cả giờ dậy, thể nào mẹ cũng la “con gái gì ngủ trưa trờ trưa trật, nắng rọi vào giường vẫn chưa chịu dậy là sao?” thế là chúng tôi lồm cồm bò dậy, chạy tọt ra sau nhà...

Nhà quê lợp bằng lá tranh, vài ba năm phải thay mái tranh một lần. Vừa tốn vừa khổ. Quê tôi có một ngọn núi cao, bị đốt trống trơn, không còn cây cối mà chỉ mọc toàn tranh là tranh, người làng lên đó lấy lá tranh về để lợp mái nhà. Tranh lấy về phải phơi cho được nắng, cọng tranh mới trắng vàng óng ánh, lại lâu hư. Để lợp được mái nhà, tranh phải đánh từng liếp hẳn hoi. Hồi nhỏ, mỗi lần ba tôi và mấy bác ngồi đánh tranh trước sân, tôi lại mon men ngồi một bên học lỏm. Những lá tranh ngắn ngủn, xấu xí thải ra, tôi và lũ nhóc trong xóm tranh nhau nhặt nhạnh, mày mò mãi cũng đánh được những tấm tranh bé tí. Những tấm tranh tí tẹo ấy được chúng tôi hý hửng lợp trên mái nhà vừa mới dựng ở góc vườn trong trò chơi đồ hàng. Thích không thể tả.

 

Ảnh minh họa. Nguồn: Internet

 

Thích nhất là khi mái nhà được dỡ ra để lợp tranh mới. Trong lúc người lớn phải trèo lên nóc nhà dưới ánh nắng hè chói chang để lợp lại mái, lũ nhóc chúng tôi loay hoay bới móc từ trong đám tranh cũ vừa được dỡ xuống vất ngổn ngang bên hè, nhặt nhạnh đám trứng thằn lằn chưa kịp nở cất vào chiếc hộp nhỏ, tối đến mới đem ra ngắm nghía dưới ngọn đèn dầu, nhẩm tính không biết khi nào thằn lằn con mới nở. Đêm nằm ngủ, mơ thấy thằn lằn con chui ra từ quả trứng, vui sướng cười khúc khích lúc nào không hay.

Đi cùng với mái nhà tranh là vách tre mộc mạc chắn gió mưa. Tre đốn về, cưa khúc khoảng hai mét, chẻ làm bốn làm năm, róc bớt phần ruột, đan dọc đan ngang, thế là được một tấm phên làm tường nhà. Để mưa gió không luồn lách được qua tấm phên ấy, người ta trét lên đó một lớp đất sét nhào với vôi rồi phơi mấy nắng cho khô, sau đó mới đem dựng làm tường nhà, gọi vách đất là vì vậy.

Người quê mỗi lần xảy chuyện hay dọa nhau “coi chừng tao sang đốt nhà mày”. Đó chỉ là câu nói cửa miệng, nhưng nhà tranh vách đất ở quê quả là rất dễ cháy. Thỉnh thoảng lại có một nhà bị cháy. Xui hết biết! Hồi nhà thím Hoa chưa dọn ra thành phố, một bận vào một ngày hè oi ả nắng, thằng Còi với con Đẹt ở nhà trông nhà, thấy cái thang mẹ nó dựng sau nhà, hai đứa trèo lên đó ngồi nghịch. Chẳng biết chúng tìm đâu được hộp quẹt, táy máy thế nào lại khiến mái tranh bén lửa, bốc cháy nghi ngút. Bận đó may nhờ hàng xóm tình cờ ghé nhà, nên thằng Còi với Con Đẹt thoát chết nhưng mái nhà tranh ấy cháy xém mất mấy mảng.

Bây giờ, mái nhà tranh không còn, liếp phên tre cũng chẳng thấy. Ngày mưa, dội ầm ầm trên mái ngói, chợt nhớ những giọt mưa êm êm trải mình trên mái tranh xưa. Đêm, nằm trong bốn bức tường kín mít, đôi lúc chợt thèm nghe tiếng gió lùa qua liếp phên tre....

 

NGỌC HÀ

Thích và chia sẻ chủ đề trên Chia sẻ
Bản in

Bình Luận (0)

    Ý kiến bạn đọc

    LƯU Ý: PNO sẽ biên tập ý kiến của bạn đọc trước khi xuất bản. PNO hoan nghênh những ý kiến khách quan, có tính xây dựng và có quyền không sử dụng những ý kiến cực đoan không phù hợp. Các ý kiến viết bằng ngoại ngữ, tiếng Việt không dấu hoặc có tính chất quảng cáo không được đăng. Cám ơn sự đóng góp và hợp tác của bạn đọc.






    Chọn mã xác nhận khác.

    Xem bài theo ngày  /   / 
    Bạo lực gia đình : Chuyện không hồi kết
    Giành con 18 tháng tuổi giữa đường

    Giành con 18 tháng tuổi giữa đường

    PN - Khoảng hơn 10g sáng ngày 12/10, chị Lê Thị Thanh Vân đang cùng một người bạn chở con trai đi siêu thị trở về thì bị một toán người, trong đó có anh Nguyễn Tường Khoa, chồng của chị....

    Xem thêm

    Cả nhà cùng vui

    Cả nhà cùng vui

    PNCN - Ngày 31/10 năm nay, chúng ta lại chào đón lễ hội Halloween. Để con vui với dịp đặc biệt này, cha mẹ có thể cùng bé tham gia nhiều hoạt động mà cả trẻ và người lớn đều thích thú.

    Xem thêm

    Chở ba

    Chở ba

    PN - Cu Bin rất thích chơi trò chạy xe máy. Tối nào Bin cũng ngồi lên gối ôm, giả làm tài xế. Bin chở ba tới chỗ làm, chở mẹ đi chợ, về ngoại chơi…

    Xem thêm

    Bỏ sao đành

    Bỏ sao đành

    PNCN - Sáu năm làm vợ anh là sáu năm nỗi đâu chồng chất lên cuộc đời chị. Ấy vậy mà chị không một lời oán trách, vẫn tận tình chăm sóc chồng khi anh nằm liệt giường.

    Xem thêm

    Lòng mẹ

    Lòng mẹ

    PN - Mỗi ngày có nửa ký bột, ít đậu xanh, giá hẹ, vài mớ rau thơm, hành tỏi ớt và một buồng chuối chín nhưng hơn 20 năm qua, người mẹ ấy đã cõng trên vai cả gánh gia đình ba đứa con tâm thần.

    Xem thêm

    “Vòi” bị nghẹt

    “Vòi” bị nghẹt

    PNCN - Từ nhỏ, cái “vòi tích” của cháu đã bị nghẹt, không thông thoáng như của mấy bạn. Đến năm lớp 9 “nó” vẫn chưa chịu “mở” ra.

    Xem thêm

    Con đi “bụi”

    Con đi “bụi”

    PNO - Với gương mặt phờ phạc, mệt mỏi, chị bảo suốt đêm không ngủ, lo lắng cho tương lai cô con gái đầu. Con bé mới 17 tuổi nhưng không biết đã bỏ nhà đi bụi bao lần.

    Xem thêm

    Trái tim nơi đảo xa

    Trái tim nơi đảo xa

    PN - 5 năm ngoài đảo, anh vắng nhà cả những khi chị cần chồng nhất. Nỗi thương nhớ, lo lắng cứ trải dài theo những đợt sóng xa.

    Xem thêm