Gia đình
  Cẩm nang gia đình
02-02-2013 07:43:47

Vật chất hay tình thương?

PN - Vị chủ tọa trích đọc đơn trình bày tâm nguyện của Duyên: “Mẹ không quan tâm, chăm sóc, dành thời gian cho con như ba. Con mong được về ở với ba”, rồi từ tốn: “Điều đứa trẻ cần không hẳn chỉ vật chất mà quan trọng là tình thương, sự lo lắng của bậc sinh thành. Chị nên theo ý con”. Chị ngẩng mặt: “Không thể nào, tôi không đồng ý. Con bé về với anh ấy sẽ đói ăn thiếu mặc”.

Ba năm trước, vợ chồng chị ly hôn. Mâu thuẫn phát sinh từ việc chị được bổ nhiệm chức phó giám đốc, muốn anh bỏ nghề giáo viên lương thấp để đảm trách chuyện “hậu phương”. Chiều vợ, anh nghỉ việc, một tay quán xuyến cơm nước, con cái, giặt giũ. Quen làm sếp, chị mang cả sự mạnh mẽ, cứng nhắc vào trong đời sống vợ chồng. Cuộc sống ngột ngạt, anh chị thuận lòng chia tay. Nhưng đến phần “giành” con, chị một mực: “Anh ấy thất nghiệp, thân mình còn lo không xong huống gì con cái. Nếu được quyền chăm con, tôi không trông chờ vào đồng bạc cấp dưỡng của anh”. Chị được quyền nuôi con, theo lý lẽ của tòa, đứa trẻ cần một môi trường, điều kiện vật chất đảm bảo, cần bàn tay chăm sóc của mẹ hơn cha. Anh cay đắng, mặc cảm, bất lực.

Bận bịu với những chuyến công tác dài, chị thuê quản gia vừa coi ngó cửa nhà vừa thay mình chăm con. Sợ con bé buồn, ban đầu chị còn tranh thủ, thu xếp dành thời gian ở cạnh con nhiều. Về sau, việc ngập đầu, chị phó thác hết cho người giúp việc, rồi thường nhắn tin anh: “Tôi có việc gấp, anh đến với con giùm”. Lần nọ, bé Duyên xúng xính chiếc váy đẹp, chờ mẹ đưa đến buổi sinh nhật bạn chung lớp. Khi loay hoay dắt xe, chị bất ngờ nhận cuộc gọi đề nghị giải quyết công việc khẩn. Quay sang con, chị ái ngại: “Ba đến đưa con đi nhé!”. Đó là hôm anh hẹn gặp khách để tư vấn bán bảo hiểm, nhưng đành khất lại, chạy vội đến trường đón con sau cú gọi nhờ vả của chị. Rồi mấy bận người giúp việc luýnh quýnh gọi cho anh, báo con sốt cao mà chị đang bận họp… Lại nhớ mấy lần anh điện thoại nghe giọng con buồn buồn: “Mẹ đi công tác”, “Hôm nay mẹ về trễ”...

Ảnh minh họa: Internet

Nửa năm trước, con gái méc anh chuyện mẹ hay đi với bác nào khiến tâm can anh bất an quá đỗi. Anh hẹn chị, nói muốn đưa con về để tiện bề chăm sóc, chị phản ứng: “Anh có cho con học trường quốc tế nổi không?”. Chị nhẩm tính: này học phí vi tính, tiếng Anh cho con, này tiền trường rồi tiền thầy cô, tiền sữa ngoại giúp con cao con khỏe… ít nhất gần 2.000 USD/tháng. Anh cúi mặt, thu nhập của anh, mỗi tháng không quá sáu triệu đồng. Vừa rồi chở con đi thăm cô giáo ốm, ngồi sau xe, con gái anh hồn nhiên: “Ba cho con về ở luôn với ba nha. Mẹ thương bác kia hơn thương con rồi”. Anh siết nhẹ tay con mà lòng đau nhói. Anh viết lá đơn gửi tòa xin thay đổi quyền trực tiếp nuôi con, bất chấp chị khẳng định: “Con bé sẽ khổ”.

Vị chủ tọa nói: “Con anh đang tuổi lớn, lại là con gái, nhiều vấn đề tâm sinh lý đôi khi cần có mẹ”. Anh quả quyết: “Tôi biết quan tâm đến các thay đổi nhỏ nhặt của con để chia sẻ. Không hiểu, khúc mắc chỗ nào, tôi tìm đọc sách báo hay hỏi bạn bè, nhờ tư vấn”. Tòa lại “vặn”: “Nhỡ đâu anh có hạnh phúc mới…”. Anh nghiêm mặt cắt ngang: “Tôi chỉ thương người biết thương con tôi”. Tòa tuyên anh “thắng”, dựa trên mong muốn của con. Đứa trẻ đã chín tuổi và được quyền chọn người chăm sóc trực tiếp. Chị liếc xéo anh lúc gặp nhau ở bãi giữ xe: “Để tôi chống mắt xem anh cho con tôi được những gì?”…

Hôm giúp con gái thu soạn hành lý chuyển về nơi ở mới, chị giật mình mấy bận. Kìa cái giá sách được con chia làm hai phần, cẩn thận dán dòng chữ: sách mẹ mua, sách ba mua. Ngăn sách của chị sao ít ỏi quá, nằm khiêm tốn, chỏng chơ so với phần sách đủ lĩnh vực, thể loại phù hợp với tuổi con, chẳng những ken đầy mà còn “lấn” sang ngăn của chị. Này tờ lịch chi chít dòng chú thích “hôm nay gặp ba/ba đưa đi chơi”, có chỗ con gái còn mở ngoặc “lẽ ra là đi với mẹ”; này mấy quyển sổ liên lạc của con qua từng năm học, phần phụ huynh xác nhận, chữ ký và tên anh chiếm phần nhiều… Chị khóc, nhận ra, cái anh cho con, vật chất không sánh được.

NGÂN DU

Thích và chia sẻ chủ đề trên Chia sẻ
Bản in

Bình Luận (0)

    Ý kiến bạn đọc

    LƯU Ý: PNO sẽ biên tập ý kiến của bạn đọc trước khi xuất bản. PNO hoan nghênh những ý kiến khách quan, có tính xây dựng và có quyền không sử dụng những ý kiến cực đoan không phù hợp. Các ý kiến viết bằng ngoại ngữ, tiếng Việt không dấu hoặc có tính chất quảng cáo không được đăng. Cám ơn sự đóng góp và hợp tác của bạn đọc.






    Chọn mã xác nhận khác.

    Xem bài theo ngày  /   / 
    Bạo lực gia đình : Chuyện không hồi kết
    Không vô cảm với  cái ác, thói xấu

    Không vô cảm với cái ác, thói xấu

    PNO - Nhân loại không thể văn minh, xã hội loài người không thể phát triển nếu vẫn còn một nửa dân số thế giới bị bạo lực hoành hành, luôn phải sống trong trạng thái thiếu an toàn...

    Xem thêm

    Làm dâu: Sống như mẹ chồng đã từng sống

    Làm dâu: Sống như mẹ chồng đã từng sống

    PNO - Tôi là con dâu duy nhất của mẹ. Đứa con chỉ được làm dâu của mẹ vỏn vẹn đúng 5 tuần, vì sau đó mẹ đã ra đi mãi mãi do căn bệnh hiểm nghèo.

    Xem thêm

    Thủy thần nhỏ

    Thủy thần nhỏ

    PN - Ai cũng có một thời ấu thơ và những câu chuyện gắn với thuở ấu thơ đó. Có thể là câu chuyện cổ bà kể cho nghe, một tập truyện tranh mượn của bạn...

    Xem thêm

    Cho cá ăn

    Cho cá ăn

    PN - Mỗi lần đến bữa ăn, ba mẹ dọn cho Bin một cái đĩa lớn, có chia làm bốn ngăn riêng để đựng cơm và thức ăn. Thường mẹ chỉ đựng thức ăn trong ba ngăn...

    Xem thêm

    Bỏ sao đành

    Bỏ sao đành

    PNCN - Sáu năm làm vợ anh là sáu năm nỗi đâu chồng chất lên cuộc đời chị. Ấy vậy mà chị không một lời oán trách, vẫn tận tình chăm sóc chồng khi anh nằm liệt giường.

    Xem thêm

    Lòng mẹ

    Lòng mẹ

    PN - Mỗi ngày có nửa ký bột, ít đậu xanh, giá hẹ, vài mớ rau thơm, hành tỏi ớt và một buồng chuối chín nhưng hơn 20 năm qua, người mẹ ấy đã cõng trên vai cả gánh gia đình ba đứa con tâm thần.

    Xem thêm

    Muốn bẻ cổ 'nó' cho rồi!

    Muốn bẻ cổ 'nó' cho rồi!

    PNCN - Thưa bác sĩ, “cậu bé” của cháu to ra, hơi cong, sẫm màu và bị mọc lông như sắp trở thành người sói đến nơi. Chưa tìm ra cách dọn sạch đám lông nguy hiểm này...

    Xem thêm

    Con đi “bụi”

    Con đi “bụi”

    PNO - Với gương mặt phờ phạc, mệt mỏi, chị bảo suốt đêm không ngủ, lo lắng cho tương lai cô con gái đầu. Con bé mới 17 tuổi nhưng không biết đã bỏ nhà đi bụi bao lần.

    Xem thêm

    Trái tim nơi đảo xa

    Trái tim nơi đảo xa

    PN - 5 năm ngoài đảo, anh vắng nhà cả những khi chị cần chồng nhất. Nỗi thương nhớ, lo lắng cứ trải dài theo những đợt sóng xa.

    Xem thêm