Gia đình
  Cẩm nang gia đình
02-02-2013 07:43:47

Vật chất hay tình thương?

PN - Vị chủ tọa trích đọc đơn trình bày tâm nguyện của Duyên: “Mẹ không quan tâm, chăm sóc, dành thời gian cho con như ba. Con mong được về ở với ba”, rồi từ tốn: “Điều đứa trẻ cần không hẳn chỉ vật chất mà quan trọng là tình thương, sự lo lắng của bậc sinh thành. Chị nên theo ý con”. Chị ngẩng mặt: “Không thể nào, tôi không đồng ý. Con bé về với anh ấy sẽ đói ăn thiếu mặc”.

Ba năm trước, vợ chồng chị ly hôn. Mâu thuẫn phát sinh từ việc chị được bổ nhiệm chức phó giám đốc, muốn anh bỏ nghề giáo viên lương thấp để đảm trách chuyện “hậu phương”. Chiều vợ, anh nghỉ việc, một tay quán xuyến cơm nước, con cái, giặt giũ. Quen làm sếp, chị mang cả sự mạnh mẽ, cứng nhắc vào trong đời sống vợ chồng. Cuộc sống ngột ngạt, anh chị thuận lòng chia tay. Nhưng đến phần “giành” con, chị một mực: “Anh ấy thất nghiệp, thân mình còn lo không xong huống gì con cái. Nếu được quyền chăm con, tôi không trông chờ vào đồng bạc cấp dưỡng của anh”. Chị được quyền nuôi con, theo lý lẽ của tòa, đứa trẻ cần một môi trường, điều kiện vật chất đảm bảo, cần bàn tay chăm sóc của mẹ hơn cha. Anh cay đắng, mặc cảm, bất lực.

Bận bịu với những chuyến công tác dài, chị thuê quản gia vừa coi ngó cửa nhà vừa thay mình chăm con. Sợ con bé buồn, ban đầu chị còn tranh thủ, thu xếp dành thời gian ở cạnh con nhiều. Về sau, việc ngập đầu, chị phó thác hết cho người giúp việc, rồi thường nhắn tin anh: “Tôi có việc gấp, anh đến với con giùm”. Lần nọ, bé Duyên xúng xính chiếc váy đẹp, chờ mẹ đưa đến buổi sinh nhật bạn chung lớp. Khi loay hoay dắt xe, chị bất ngờ nhận cuộc gọi đề nghị giải quyết công việc khẩn. Quay sang con, chị ái ngại: “Ba đến đưa con đi nhé!”. Đó là hôm anh hẹn gặp khách để tư vấn bán bảo hiểm, nhưng đành khất lại, chạy vội đến trường đón con sau cú gọi nhờ vả của chị. Rồi mấy bận người giúp việc luýnh quýnh gọi cho anh, báo con sốt cao mà chị đang bận họp… Lại nhớ mấy lần anh điện thoại nghe giọng con buồn buồn: “Mẹ đi công tác”, “Hôm nay mẹ về trễ”...

Ảnh minh họa: Internet

Nửa năm trước, con gái méc anh chuyện mẹ hay đi với bác nào khiến tâm can anh bất an quá đỗi. Anh hẹn chị, nói muốn đưa con về để tiện bề chăm sóc, chị phản ứng: “Anh có cho con học trường quốc tế nổi không?”. Chị nhẩm tính: này học phí vi tính, tiếng Anh cho con, này tiền trường rồi tiền thầy cô, tiền sữa ngoại giúp con cao con khỏe… ít nhất gần 2.000 USD/tháng. Anh cúi mặt, thu nhập của anh, mỗi tháng không quá sáu triệu đồng. Vừa rồi chở con đi thăm cô giáo ốm, ngồi sau xe, con gái anh hồn nhiên: “Ba cho con về ở luôn với ba nha. Mẹ thương bác kia hơn thương con rồi”. Anh siết nhẹ tay con mà lòng đau nhói. Anh viết lá đơn gửi tòa xin thay đổi quyền trực tiếp nuôi con, bất chấp chị khẳng định: “Con bé sẽ khổ”.

Vị chủ tọa nói: “Con anh đang tuổi lớn, lại là con gái, nhiều vấn đề tâm sinh lý đôi khi cần có mẹ”. Anh quả quyết: “Tôi biết quan tâm đến các thay đổi nhỏ nhặt của con để chia sẻ. Không hiểu, khúc mắc chỗ nào, tôi tìm đọc sách báo hay hỏi bạn bè, nhờ tư vấn”. Tòa lại “vặn”: “Nhỡ đâu anh có hạnh phúc mới…”. Anh nghiêm mặt cắt ngang: “Tôi chỉ thương người biết thương con tôi”. Tòa tuyên anh “thắng”, dựa trên mong muốn của con. Đứa trẻ đã chín tuổi và được quyền chọn người chăm sóc trực tiếp. Chị liếc xéo anh lúc gặp nhau ở bãi giữ xe: “Để tôi chống mắt xem anh cho con tôi được những gì?”…

Hôm giúp con gái thu soạn hành lý chuyển về nơi ở mới, chị giật mình mấy bận. Kìa cái giá sách được con chia làm hai phần, cẩn thận dán dòng chữ: sách mẹ mua, sách ba mua. Ngăn sách của chị sao ít ỏi quá, nằm khiêm tốn, chỏng chơ so với phần sách đủ lĩnh vực, thể loại phù hợp với tuổi con, chẳng những ken đầy mà còn “lấn” sang ngăn của chị. Này tờ lịch chi chít dòng chú thích “hôm nay gặp ba/ba đưa đi chơi”, có chỗ con gái còn mở ngoặc “lẽ ra là đi với mẹ”; này mấy quyển sổ liên lạc của con qua từng năm học, phần phụ huynh xác nhận, chữ ký và tên anh chiếm phần nhiều… Chị khóc, nhận ra, cái anh cho con, vật chất không sánh được.

NGÂN DU

Thích và chia sẻ chủ đề trên Chia sẻ
Bản in

Bình Luận (0)

Ý kiến bạn đọc

LƯU Ý: PNO sẽ biên tập ý kiến của bạn đọc trước khi xuất bản. PNO hoan nghênh những ý kiến khách quan, có tính xây dựng và có quyền không sử dụng những ý kiến cực đoan không phù hợp. Các ý kiến viết bằng ngoại ngữ, tiếng Việt không dấu hoặc có tính chất quảng cáo không được đăng. Cám ơn sự đóng góp và hợp tác của bạn đọc.






Chọn mã xác nhận khác.

Xem bài theo ngày  /   / 
Bạo lực gia đình : Chuyện không hồi kết
Tại ai?

Tại ai?

PN - Anh vọt xe ra đường sau khi ném lại câu: “Tôi không về đâu, đừng tìm!”. Thằng con bốn tuổi nép vào góc tường, khóc ngất. Chị lặng người, có phải anh xấu xí...

Xem thêm

Lòng mẹ

Lòng mẹ

PN - Mỗi ngày có nửa ký bột, ít đậu xanh, giá hẹ, vài mớ rau thơm, hành tỏi ớt và một buồng chuối chín nhưng hơn 20 năm qua, người mẹ ấy đã cõng trên vai cả gánh gia đình ba đứa con tâm thần.

Xem thêm

Ánh sáng cuối  đường hầm

Ánh sáng cuối đường hầm

PNCN - Người ta được khen có vợ đẹp thì vui, còn mình, mỗi lần nghe ai khen vợ xinh đẹp, giỏi giang, tôi lại tủi. Người phụ nữ ấy đã hơn nửa đời người vá víu đời tôi”...

Xem thêm

Đắm đời nhau

Đắm đời nhau

PN - Thái tử Đoàn Dự nước Đại Lý trong tiểu thuyết võ hiệp Thiên long bát bộ của Kim Dung là người uống rượu không bao giờ say; nhờ có võ công nhất dương chỉ nên rượu chảy theo đường kinh mạch...

Xem thêm

Một đứa trẻ “xui xẻo”?

Một đứa trẻ “xui xẻo”?

PN - “Con là đứa trẻ xui xẻo lắm mẹ à!” - Câu nói của bé T.T.T. như vết dao cứa vào lòng chị Th. Chị rưng rưng kể: “Những “con sâu” của nghề bảo mẫu trong suốt ba năm đã làm hại con tôi...".

Xem thêm

Hở đẹp, xấu ?

Hở đẹp, xấu ?

PNCN - Con gái bước vào tuổi 13, cao ráo, trắng trẻo, một hôm hỏi mẹ: “Đang rộ mốt mặc quần short siêu ngắn và áo lửng croptop hở bụng, con có nên sắm cho mình...".

Xem thêm

Biết làm sao cho mẹ hài lòng?

Biết làm sao cho mẹ hài lòng?

PNO - Đi học về, vô tình nghe mẹ nói chuyện điện thoại với dì, con cảm thấy lòng mình se lại, cảm giác buồn cứ lởn vởn trong đầu. Mẹ than vãn, con học hành sút kém quá...

Xem thêm

Chân trần trên cát...

Chân trần trên cát...

PNCN - Năm lớp 9, tôi bắt đầu làm quen với bạn gái, đó là một cô nàng xinh xắn, dễ thương. Tôi đã cố đánh thức trái tim mình nhưng tất cả đều vô dụng. Tôi là một người đồng tính.

Xem thêm