Gia đình
  Cẩm nang gia đình
06-01-2013 13:56:56

Đơn thân: Định mệnh hay chọn lựa?

PNCN - Cách đây năm năm, chồng tôi mất đột ngột sau một tai nạn giao thông, ba mẹ con tôi bơ vơ lạc lõng giữa thành phố không người thân thích.

Với tôi, sau đám tang chồng là những ngày tháng khủng khiếp nhất cuộc đời. Tôi lao ra đường, làm đủ thứ việc, lăn lộn kiếm từng đồng, tối về khóc cạn nước mắt vì những hồi ức ngày xưa và cả sự mù mịt của tương lai. Vậy mà tôi đã vượt qua, có lẽ một phần vì hai con tôi đang tuổi lớn. Phần còn lại là cả một thực tế choáng ngợp, lạnh buốt mà bất kỳ bà mẹ đơn thân nào cũng phải trải qua: phải tiếp tục sống chứ, chẳng lẽ chết à? Chẳng lẽ mất đi người đàn ông là tuyệt đường sống hay sao?

Phải sống. Ai cũng độc thân trước khi gặp được người cùng chia sẻ cuộc đời. Mẹ con tôi đã chắt chiu dành dụm bảo bọc lấy nhau, cho đến ngày cả nhà có được một tiệm nhỏ bán trái cây, sinh tố. Kinh tế tạm ổn, trong mắt mọi người, tôi là mẫu phụ nữ mạnh mẽ, có chút hiểu biết và khá sắt đá, vững vàng trong tình cảm. Tiệm phát triển lớn dần, rồi em vào làm cho tôi. Em thua tôi 10 tuổi, dân quê, tính tình mộc mạc, chất phác. Nhà không có đàn ông, những lúc tiệm đóng cửa khuya, em ở lại trông coi rồi sáng sớm dậy chở tôi đi chợ đầu mối. Tôi coi em như người thân trong nhà. Hai con tôi cũng rất quý chú. Bằng sự nhạy cảm, tôi tin em thương các con tôi thật lòng chứ không vì lý do nào khác, bởi tôi hiểu em nhân hậu, yêu trẻ và sống tình cảm với mọi người. Lửa gần rơm, cho đến cách đây gần một năm, lúc công việc khó khăn, trong một phút yếu lòng, tôi đã buông mình gục ngã. Em nói yêu thương tôi thật lòng, trong khi tôi day dứt vì khoảng cách tuổi tác và lo sợ các con biết chuyện.

Ngày tôi quyết định chia tay, em cũng chấp nhận, vì không muốn tôi khổ. Chưa kịp tìm người thay thế em ở cửa hàng, thì em phát hiện mắc bệnh nan y. Tôi khóc mấy đêm liền, rồi quyết định giữ em lại, lo chữa bệnh cho em, vì hoàn cảnh em cũng đơn chiếc quá. Tôi đã tự nhủ, bao giờ em hết bệnh, tôi sẽ để em đi. Sau gần tám tháng điều trị, tôi và em bên nhau chia sẻ hạnh phúc, đắng cay, tủi cực và những đau đớn về thể chất lẫn tinh thần. Nay, bác sĩ nói bệnh của em đã có thể yên tâm. Em muốn một đám cưới để chính thức vợ chồng. Nhưng tôi…

Với tuổi tác này, tôi không thể sinh cho em một đứa con. Mà rồi biết đâu 10 năm nữa, khi tôi già, em lại chẳng bỏ tôi mà đi. Đã quá muộn để gắn đời tôi vào đời em, những nỗi lo lắng và sợ hãi trước tương lai đã chặn bước chân tôi lại.

Với những người mẹ đơn thân, ngoài tình yêu, trách nhiệm đối với con, với bản thân và gia đình còn lớn hơn nhiều. Tôi thấy ấm áp, bình yên khi có các con, cũng như tôi hạnh phúc khi có ai đó yêu thương mình thật lòng, nhưng kết hợp được hai điều này vào làm một là quá sức của tôi.

Thôi thì, trong đời ai cũng có lúc được hạnh phúc, rồi cũng có khi hạnh phúc ấy không còn. Tôi chọn lựa cuộc sống đơn thân là chọn định mệnh của mình. Tôi làm mẹ đơn thân nhưng vững vàng, không làm tổn thương ai, không ràng buộc ai trong trách nhiệm hay lợi quyền vật chất. Có bao nhiêu gia đình, dù không đơn thân, nhưng họ sống với nhau miễn cưỡng, thậm chí thù hằn nhỏ nhặt, ràng buộc, áp bức lẫn nhau.

Xã hội đang bớt dần những định kiến về những người mẹ, người cha đơn thân. Tôi đơn thân nhưng không bước một mình, xung quanh tôi có nhiều gia đình cùng cảnh ngộ, có vất vả nhưng cũng có những niềm vui. Thỉnh thoảng tôi vẫn nghĩ, hạnh phúc vốn là những khoảnh khắc chứ không phải là sự tiếp nối triền miên vô tận, và tôi sống bình an trong ý nghĩ, đâu đó phía trước tôi có thể là những khoảnh khắc hạnh phúc đang chờ mình.

Tương Giang

 

Bạn quan niệm “sống đơn thân để bảo vệ tự do cá nhân”? Bạn đang sống đơn thân? Bạn do dự có nên đi bước nữa hay chọn lối sống đơn thân để không “tránh vỏ dưa gặp vỏ dừa”? Cuộc sống đơn thân mang đến cho bạn hạnh phúc hay bất hạnh?… Mời bạn chia sẻ tâm sự, câu chuyện của mình qua địa chỉ: thegioidonthan@baophunu.org.vn.

 

Thích và chia sẻ chủ đề trên Chia sẻ
Bản in

Bình Luận (2)

    Bạn dừng lại là đúng. Phụ nữ chúng ta đơn thân nuôi con dễ bị chông chênh lắm. Nhưng cố gắng chống chọi để "đợi người quân tử" và phù hợp. Đừng vội vàng mà đánh mất tất cả...
    yến Thi - hoasenpm@ (14:06 07/01/2013) Trả lời  |  0  Thích
    May mà bạn kịp dừng lại, chứ tiếp nữa có thể mất hết: các con, gia đình, công việc, cả em trai nhỏ bé đó...
    Hoàng - hoang@ (10:24 07/01/2013) Trả lời  |  0  Thích

Ý kiến bạn đọc

LƯU Ý: PNO sẽ biên tập ý kiến của bạn đọc trước khi xuất bản. PNO hoan nghênh những ý kiến khách quan, có tính xây dựng và có quyền không sử dụng những ý kiến cực đoan không phù hợp. Các ý kiến viết bằng ngoại ngữ, tiếng Việt không dấu hoặc có tính chất quảng cáo không được đăng. Cám ơn sự đóng góp và hợp tác của bạn đọc.






Chọn mã xác nhận khác.

Xem bài theo ngày  /   / 
Bạo lực gia đình : Chuyện không hồi kết
Không vô cảm với  cái ác, thói xấu

Không vô cảm với cái ác, thói xấu

PNO - Nhân loại không thể văn minh, xã hội loài người không thể phát triển nếu vẫn còn một nửa dân số thế giới bị bạo lực hoành hành, luôn phải sống trong trạng thái thiếu an toàn...

Xem thêm

Mong muốn số 1 của nàng dâu: Được chồng che chở

Mong muốn số 1 của nàng dâu: Được chồng che chở

PNO - Ngày phát hiện mợ tôi ngoại tình bà ngoại đã làm rất dữ. Ngoại chỉ có hai đứa con, mẹ tôi và cậu Út. Ngoại là một bà giáo, cậu mợ Út cũng là giáo viên.

Xem thêm

Lưu giữ những kỷ niệm của bé

Lưu giữ những kỷ niệm của bé

PN - Khi đã qua cái tuổi “nhí nhố”, trẻ bắt đầu cảm nhận được dòng chảy của thời gian. Các bé có thể nhớ lại những cuộc vui hoặc nỗi buồn trong quá khứ...

Xem thêm

'Chuối xanh' bị té

'Chuối xanh' bị té

PN - Bà nội của bé Nu đã ngoài 70 tuổi nên rất yếu. Có lần, bà vấp phải mớ đồ chơi Nu để trên sàn nên bị té gãy chân, phải bó bột. Mẹ căn dặn Nu mỗi khi chơi xong nhớ dọn dẹp đồ chơi,

Xem thêm

Bỏ sao đành

Bỏ sao đành

PNCN - Sáu năm làm vợ anh là sáu năm nỗi đâu chồng chất lên cuộc đời chị. Ấy vậy mà chị không một lời oán trách, vẫn tận tình chăm sóc chồng khi anh nằm liệt giường.

Xem thêm

Lòng mẹ

Lòng mẹ

PN - Mỗi ngày có nửa ký bột, ít đậu xanh, giá hẹ, vài mớ rau thơm, hành tỏi ớt và một buồng chuối chín nhưng hơn 20 năm qua, người mẹ ấy đã cõng trên vai cả gánh gia đình ba đứa con tâm thần.

Xem thêm

Nêu gương dễ bị ‘phạm thuốc’?

Nêu gương dễ bị ‘phạm thuốc’?

PNO - Giáo sư Ngô Kiều Nhi: “Sao không để con được là chính mình mà phải cố gắng giống người khác? Sao không để con tự tin sống và phát huy những thế mạnh, bản sắc riêng?”.

Xem thêm

Con đi “bụi”

Con đi “bụi”

PNO - Với gương mặt phờ phạc, mệt mỏi, chị bảo suốt đêm không ngủ, lo lắng cho tương lai cô con gái đầu. Con bé mới 17 tuổi nhưng không biết đã bỏ nhà đi bụi bao lần.

Xem thêm

Trái tim nơi đảo xa

Trái tim nơi đảo xa

PN - 5 năm ngoài đảo, anh vắng nhà cả những khi chị cần chồng nhất. Nỗi thương nhớ, lo lắng cứ trải dài theo những đợt sóng xa.

Xem thêm