Gia đình
  Cẩm nang gia đình
31-12-2012 16:37:35

Chiều con

PN - Khi cu Bi ra đời, cả nhà anh Hoàng cưng đứa cháu đích tôn như ngọc ngà. Bi muốn gì được đó, mọi người chiều theo ý thích của Bi một cách vô điều kiện.

Hôm đó Bi đang ngồi ăn kiwi, chị hàng xóm đi ngang, nựng: “Bữa nào Bi cũng được ăn ngon, sướng quá ta”. Bà nội liền khoe: “Bi là cục vàng, thứ gì mà chẳng được ăn, chỉ có mỗi… trứng trời là chưa từng ăn thôi”. Cu Bi nghe vậy liền bỏ dở đĩa kiwi, đòi bà nội cho ăn trứng trời. Dù bà nội đã giải thích là chỉ nói đùa thôi, ông trời ở cao lắm, nhưng Bi cứ giãy đành đạch, khóc khan, nhất định đòi cho được. Ông nội liền nảy ra sáng kiến: chạy vù ra chợ tìm mua… hai quả trứng ngỗng. Ông chỉ lên cây mận trước nhà, bảo: “Để ông nội hái trứng trời cho con nha”. Bữa đó thiệt tội nghiệp thân già của ông nội, liều mạng leo lên cành mận chót vót, dùng sào khua khoắng một hồi rồi giả bộ kêu lên: “A, ông hái được trứng trời rồi”. Nhìn thấy hai quả trứng to đùng, Bi mới chịu cười, còn dặn: “Mai hái trứng trời nữa nha ông nội”!

Tối hôm đó, Bi xem phim người dơi, thấy chú người dơi rất oai phong, Bi thích lắm, liền đòi đóng vai người dơi. Ba tỉ mẩn làm cho Bi chiếc mặt nạ, mẹ thì lấy khăn tắm làm áo choàng. Bi chê cái áo xấu hoắc, không giống. Lục tung một hồi, Bi phát hiện ra chiếc áo dài đỏ của mẹ làm áo khoác là giống nhất, nên nằng nặc đòi mẹ cắt ra. Mẹ hứa sáng mai sẽ ra chợ mua khúc vải đỏ cho Bi làm áo khoác, cu cậu nhất định không chịu. Cái màn giãy nảy khóc khan lại tái diễn.

Nhà có khách tới chơi, ông nội liền bày ra chai rượu mà ông khoe là “hàng xách tay từ bển về, ngon số dzách”. Bạn bè của ông sau khi uống thử đều gật gù công nhận “quá ngon”. Nhìn ly rượu sóng sánh màu cánh gián thật hấp dẫn, lại nghe mọi người cứ tấm tắc khen ngon, Bi liền đòi uống thử. Ông nội sợ đứa cháu cưng lại làm mất mặt với khách nên đành chiều, đưa ly rượu cho Bi, dặn: “Cay lắm nha con, liếm thử cho biết chứ đừng uống”. Cầm ly rượu trong tay, Bi cứ sợ thứ ngon mà ông nội không cho uống nhiều nên lật đật ực một hơi cạn sạch, ông nội giật lại không kịp. Mọi người hoảng hốt làm mọi cách cho Bi ói ra, nhưng vô hiệu. Chỉ lát sau, mặt mũi Bi đã đỏ như tôm luộc, tay chân mềm oặt, khóc không ra hơi, mọi người vội chở Bi đến bác sĩ…

Gia đình anh Hoàng nhận ra việc chiều chuộng Bi quá mức là sai lầm, nhưng muốn sửa chữa không phải dễ. Lúc Bi còn nhỏ, chẳng ai nỡ nói “không” với Bi, cũng chẳng ai dạy Bi cái này là không được phép, cái kia có hại… Bi thì phát hiện “vũ khí” nước mắt của mình rất có uy lực, nên thường sử dụng để buộc mọi người làm theo ý mình. Khi Bi lớn hơn một chút, còn tự “sáng tạo” thêm cảnh tự cào vào mặt mình, đập đầu vào tường… khiến mọi người lo sợ, lập tức đáp ứng.

Người lớn thường chủ quan khi nghĩ rằng: “Con còn nhỏ, biết gì, cứ chiều nó cho yên, lớn lên từ từ dạy”. Khi trẻ càng lớn, có thể những đòi hỏi ngày càng nhiều và phi lý; khi không được đáp ứng, mức độ phản ứng của trẻ càng tiêu cực. Những đứa trẻ ấy lớn lên có nguy cơ trở thành những cậu ấm cô chiêu chỉ biết xài tiền, sống ích kỷ, vô trách nhiệm, lúc đó cha mẹ hối hận thì đã muộn. Ông bà vẫn thường nói: “Dạy con từ thuở còn thơ”.

Nguyễn Thùy Gương

Thích và chia sẻ chủ đề trên Chia sẻ
Bản in

Bình Luận (0)

    Ý kiến bạn đọc

    LƯU Ý: PNO sẽ biên tập ý kiến của bạn đọc trước khi xuất bản. PNO hoan nghênh những ý kiến khách quan, có tính xây dựng và có quyền không sử dụng những ý kiến cực đoan không phù hợp. Các ý kiến viết bằng ngoại ngữ, tiếng Việt không dấu hoặc có tính chất quảng cáo không được đăng. Cám ơn sự đóng góp và hợp tác của bạn đọc.






    Chọn mã xác nhận khác.

    Xem bài theo ngày  /   / 
    Bạo lực gia đình : Chuyện không hồi kết
    Không vô cảm với  cái ác, thói xấu

    Không vô cảm với cái ác, thói xấu

    PNO - Nhân loại không thể văn minh, xã hội loài người không thể phát triển nếu vẫn còn một nửa dân số thế giới bị bạo lực hoành hành, luôn phải sống trong trạng thái thiếu an toàn...

    Xem thêm

    Kỳ vọng và thực tế buồn

    Kỳ vọng và thực tế buồn

    PN - Chị luôn nghĩ là mình hiểu con dâu rất rõ bởi chị biết cô từ khi còn là sinh viên năm thứ nhất. Chị vẫn nhớ cái ngày cô gái tóc ngang vai rụt rè nhấn chuông cửa nhà chị với giọng nói trong trẻo bẽn lẽn...

    Xem thêm

    Lưu giữ những kỷ niệm của bé

    Lưu giữ những kỷ niệm của bé

    PN - Khi đã qua cái tuổi “nhí nhố”, trẻ bắt đầu cảm nhận được dòng chảy của thời gian. Các bé có thể nhớ lại những cuộc vui hoặc nỗi buồn trong quá khứ...

    Xem thêm

    “Vua” bắt chước

    “Vua” bắt chước

    PN - “Huýt sáo đi Bon… kêu tiếng con mèo đi… hắt xì làm sao?”. Mẹ liên tục hối thúc, cổ vũ. Cu Bon vui vẻ làm theo. Hơn một tuổi, chỉ bập bẹ ngọng nghịu vài từ nhưng khả năng bắt chước

    Xem thêm

    Bỏ sao đành

    Bỏ sao đành

    PNCN - Sáu năm làm vợ anh là sáu năm nỗi đâu chồng chất lên cuộc đời chị. Ấy vậy mà chị không một lời oán trách, vẫn tận tình chăm sóc chồng khi anh nằm liệt giường.

    Xem thêm

    Lòng mẹ

    Lòng mẹ

    PN - Mỗi ngày có nửa ký bột, ít đậu xanh, giá hẹ, vài mớ rau thơm, hành tỏi ớt và một buồng chuối chín nhưng hơn 20 năm qua, người mẹ ấy đã cõng trên vai cả gánh gia đình ba đứa con tâm thần.

    Xem thêm

    Nêu gương dễ bị ‘phạm thuốc’?

    Nêu gương dễ bị ‘phạm thuốc’?

    PNO - Giáo sư Ngô Kiều Nhi: “Sao không để con được là chính mình mà phải cố gắng giống người khác? Sao không để con tự tin sống và phát huy những thế mạnh, bản sắc riêng?”.

    Xem thêm

    Con đi “bụi”

    Con đi “bụi”

    PNO - Với gương mặt phờ phạc, mệt mỏi, chị bảo suốt đêm không ngủ, lo lắng cho tương lai cô con gái đầu. Con bé mới 17 tuổi nhưng không biết đã bỏ nhà đi bụi bao lần.

    Xem thêm

    Trái tim nơi đảo xa

    Trái tim nơi đảo xa

    PN - 5 năm ngoài đảo, anh vắng nhà cả những khi chị cần chồng nhất. Nỗi thương nhớ, lo lắng cứ trải dài theo những đợt sóng xa.

    Xem thêm